Có nên theo ngành tâm lý học?

Chuyện là em họ của em, hiện đang ở lớp 12. Cuối tuần trước khi cả gia đình về nhà ăn cơm, nói chuyện với cả nhà rằng con sẽ không vào Học viện Ngoại giao theo như bố mẹ định hướng. Em ấy quyết định lựa chọn học tại trường Khoa học Xã hội Nhân văn HCM với khoa Tâm lý học.
Tuy nhiên, khi bé mới nói đến tâm lý học, cả nhà đều đồng tính phản đối, và một cuộc tranh luận xảy ra. Tuổi học trò còn nhiều bồng bột, ngay sau khi nói lớn tiếng với bố, thì em ấy nổi lên và lấy xe bỏ đi, điều đó càng làm tăng mâu thuẫn từ bố mẹ, họ càng kịch liệt phản đối. Em là chị gái em ấy, rất muốn ủng hộ em ấy theo ước mơ, lựa chọn của mình, em nói chuyện và đề xuất phải tự chịu trách nhiệm cho mọi thứ mà em ấy quyết định. Tuy nhiên, về bố mẹ, em không có cách nào thuyết phục họ. Bố em yêu cầu xác định chỉ ra một nghề cụ thể mà cái ngành đó mang lại, rồi tiền lương, sự ổn định. Và rất nhiều thành kiến như học tâm, sau đó làm gì, học rồi thành thần kinh. Đặc biệt dù học bốn năm tâm lý học mảng nhân sự kia cũng không thể bằng một cái bằng cái khác chỉ riêng về quản lý nhân sự được, đó là lý do nhà em phản đối. Bố mẹ em cho rằng phí 4 năm học 1 cái bằng ra còn không bằng một cái bằng ở trường bình thường là một tư tưởng lãng phí đầu tiên, thời gian lãng phí. Bây giờ em ấy đã cuối cấp, em sợ hãi vấn đề này em ấy phá lên, lúc đó cả nhà hối hận.

Em mong các anh/ chị trên đây có thể cho em giải đáp về học tâm lý thì có hiệu quả tại Việt Nam hay không? Cơ hội ngành nghề sau này? Em tham khảo thì ngành này hot bên nước ngoài, nước mình thì chưa? Và em là chị thì em có thể làm thêm gì để giúp em mình mà hài hòa gia đình? Em hiện tại vẫn sinh viên, chưa có đủ kinh tế để lo hết cho em, bố mẹ vẫn trợ cấp em phần nào đó, khá ràng buộc.
 
Chào bạn,

Mình có quen 1 vài người làm trong lĩnh vực tâm lý học thì thấy ngành này khá triển vọng. Ngày nay áp lực cuộc sống rất lớn nên nhu cầu tư vấn tâm lý ngày càng nhiều. Bạn và gia đình cứ yên tâm nếu em bạn muốn theo ngành này.

Còn câu hỏi về vấn đề làm gì để để giúp em bạn mà vẫn hài hòa với gia đình, mình ko có kinh nghiệm để tư vấn, có lẽ phải chờ @TGG.
 

TGG

Cán bộ tuyên huấn
Staff member
Chuyện là em họ của em, hiện đang ở lớp 12. Cuối tuần trước khi cả gia đình về nhà ăn cơm, nói chuyện với cả nhà rằng con sẽ không vào Học viện Ngoại giao theo như bố mẹ định hướng. Em ấy quyết định lựa chọn học tại trường Khoa học Xã hội Nhân văn HCM với khoa Tâm lý học.

Tuy nhiên, khi bé mới nói đến tâm lý học, cả nhà đều đồng tính phản đối, và một cuộc tranh luận xảy ra. Tuổi học trò còn nhiều bồng bột, ngay sau khi nói lớn tiếng với bố, thì em ấy nổi lên và lấy xe bỏ đi, điều đó càng làm tăng mâu thuẫn từ bố mẹ, họ càng kịch liệt phản đối. Em là chị gái em ấy, rất muốn ủng hộ em ấy theo ước mơ, lựa chọn của mình, em nói chuyện và đề xuất phải tự chịu trách nhiệm cho mọi thứ mà em ấy quyết định. Tuy nhiên, về bố mẹ, em không có cách nào thuyết phục họ. Bố em yêu cầu xác định chỉ ra một nghề cụ thể mà cái ngành đó mang lại, rồi tiền lương, sự ổn định. Và rất nhiều thành kiến như học tâm, sau đó làm gì, học rồi thành thần kinh. Đặc biệt dù học bốn năm tâm lý học mảng nhân sự kia cũng không thể bằng một cái bằng cái khác chỉ riêng về quản lý nhân sự được, đó là lý do nhà em phản đối. Bố mẹ em cho rằng phí 4 năm học 1 cái bằng ra còn không bằng một cái bằng ở trường bình thường là một tư tưởng lãng phí đầu tiên, thời gian lãng phí. Bây giờ em ấy đã cuối cấp, em sợ hãi vấn đề này em ấy phá lên, lúc đó cả nhà hối hận.

Em mong các anh/ chị trên đây có thể cho em giải đáp về học tâm lý thì có hiệu quả tại Việt Nam hay không? Cơ hội ngành nghề sau này? Em tham khảo thì ngành này hot bên nước ngoài, nước mình thì chưa? Và em là chị thì em có thể làm thêm gì để giúp em mình mà hài hòa gia đình? Em hiện tại vẫn sinh viên, chưa có đủ kinh tế để lo hết cho em, bố mẹ vẫn trợ cấp em phần nào đó, khá ràng buộc.
Vấn đề của rất nhiều phụ huynh là can thiệp quá mức vào những lựa chọn lẽ ra phải là của con cái.

Ví dụ, trong trường hợp em họ của bạn, nó được bố mẹ "định hướng vào học viện ngoại giao", thì trừ khi họ là những quan chức cấp cao trong ngành ngoại giao, và có khả năng lẫn quyền lực để đảm bảo con họ sẽ có một vị trí ngon lành trong ngành này, thì may ra (nhấn mạnh là "may ra") sự định hướng của họ mới tạm gọi là có căn cứ và cơ sở.

Nhưng sự thật là gì, đa phần các bậc phụ huynh cả đời chỉ là những người làm công ăn lương trung bình, thu nhập trung bình, nhận thức trung bình, trí tuệ trung bình, chất lượng cuộc sống cũng trung bình nốt, tóm lại mọi thứ trung bình... nên mọi sự định hướng (lẫn ngăn cản) của họ đối với lựa chọn nghề nghiệp của con cái, đa phần mang nặng cảm tính và sự áp đặt, vì họ có biết cái mẹ gì khác đâu.

Nói chung, trong những trường hợp thế này, chỉ còn nước khuyên em nó ra ở riêng, và nhanh chóng kiếm việc làm thêm để trang trải học phí, và học ngành mình thích. Ngoài ra cần tránh mọi tranh luận và thuyết phục với bố mẹ nó, vì 100% sẽ vô ích, và còn làm họ ghét em thêm. Nguyên tắc là không bao giờ tìm cách thay đổi người khác.

Về tiềm năng của ngành tâm lý học tại Việt Nam, thì tôi biết nó sẽ cực lớn, và sẽ luôn cần thiết gần như trong mọi lĩnh vực và ngành nghề. Nếu em họ em theo học được, và học tốt, ngành này, thì với tấm bằng cử nhân, nó sẽ dễ dàng kiếm được học bổng học tiếp lên cao hơn ở nước ngoài, và đó mới là tương lai tươi sáng thật sự, chứ không phải dăm ba đồng lương tháng trong nước.
 
Last edited:
Chào bạn,

Mình có quen 1 vài người làm trong lĩnh vực tâm lý học thì thấy ngành này khá triển vọng. Ngày nay áp lực cuộc sống rất lớn nên nhu cầu tư vấn tâm lý ngày càng nhiều. Bạn và gia đình cứ yên tâm nếu em bạn muốn theo ngành này.

Còn câu hỏi về vấn đề làm gì để để giúp em bạn mà vẫn hài hòa với gia đình, mình ko có kinh nghiệm để tư vấn, có lẽ phải chờ @TGG.
Vâng, em xin cảm ơn a
 
Vấn đề của rất nhiều phụ huynh là can thiệp quá mức vào những lựa chọn lẽ ra phải là của con cái.

Ví dụ, trong trường hợp em họ của bạn, nó được bố mẹ "định hướng vào học viện ngoại giao", thì trừ khi họ là những quan chức cấp cao trong ngành ngoại giao, và có khả năng lẫn quyền lực để đảm bảo con họ sẽ có một vị trí ngon lành trong ngành này, thì may ra (nhấn mạnh là "may ra") sự định hướng của họ mới tạm gọi là có căn cứ và cơ sở.

Nhưng sự thật là gì, đa phần các bậc phụ huynh cả đời chỉ là những người làm công ăn lương trung bình, thu nhập trung bình, nhận thức trung bình, trí tuệ trung bình, chất lượng cuộc sống cũng trung bình nốt, tóm lại mọi thứ trung bình... nên mọi sự định hướng (lẫn ngăn cản) của họ đối với lựa chọn nghề nghiệp của con cái, đa phần mang nặng cảm tính và sự áp đặt, vì họ có biết cái mẹ gì khác đâu.

Nói chung, trong những trường hợp thế này, chỉ còn nước khuyên em nó ra ở riêng, và nhanh chóng kiếm việc làm thêm để trang trải học phí, và học ngành mình thích. Ngoài ra cần tránh mọi tranh luận và thuyết phục với bố mẹ nó, vì 100% sẽ vô ích, và còn làm họ ghét em thêm. Nguyên tắc là không bao giờ tìm cách thay đổi người khác.

Về tiềm năng của ngành tâm lý học tại Việt Nam, thì tôi biết nó sẽ cực lớn, và sẽ luôn cần thiết gần như trong mọi lĩnh vực và ngành nghề. Nếu em học em theo học được, và học tốt, ngành này, thì với tấm bằng cử nhân, nó sẽ dễ dàng kiếm được học bổng học tiếp lên cao hơn ở nước ngoài, và đó mới là tương lai tươi sáng thật sự, chứ không phải dăm ba đồng lương tháng trong nước.
Vâng, em xin cảm ơn thầy. Thật sự thì theo em thấy bố mẹ em, bố em họ em là con cả trong gia đình, bác vẫn có tính gia trưởng theo thời xưa, gần như mọi thứ bác đều cho mình quyền quyết định hết. Em đứng từ phía con cháu chỉ có thể góp ý đôi ba lời, vốn hai chị em thân thiết từ nhỏ, em dự sẽ đưa em ấy ra ở cùng mình, tạm thời đỡ được 1 khoản tiền. Dư luận thì quá kinh khủng, và giờ thì đủ kiểu người vào ngăn cản, từ hàng xóm đến thầy cô, bạn bè,... Và cứ kiểu bố mẹ em được mọi người ủng hộ ngăn cản thế thì họ lại càng thấy mình luôn đúng.
 

TGG

Cán bộ tuyên huấn
Staff member
Vâng, em xin cảm ơn thầy. Thật sự thì theo em thấy bố mẹ em, bố em họ em là con cả trong gia đình, bác vẫn có tính gia trưởng theo thời xưa, gần như mọi thứ bác đều cho mình quyền quyết định hết. Em đứng từ phía con cháu chỉ có thể góp ý đôi ba lời, vốn hai chị em thân thiết từ nhỏ, em dự sẽ đưa em ấy ra ở cùng mình, tạm thời đỡ được 1 khoản tiền. Dư luận thì quá kinh khủng, và giờ thì đủ kiểu người vào ngăn cản, từ hàng xóm đến thầy cô, bạn bè,... Và cứ kiểu bố mẹ em được mọi người ủng hộ ngăn cản thế thì họ lại càng thấy mình luôn đúng.
Gia trưởng và thích quyết hết thật ra không thành vấn đề, nếu người đó có kiến thức thật sự về lĩnh vực đó, và biết rõ mình đang nói gì. Và cũng không thành vấn đề, nếu cuối cùng họ tôn trọng mong muốn & nguyện vọng cuối cùng của đứa trẻ.

Nhưng như thực tế đã cho thấy, đa phần bọn gia trưởng, lại đéo biết gì về chủ đề chúng đang muốn áp đặt cho đối phương, và cũng không thể tôn trọng nguyện vọng cuối cùng của đối phương. Thế mới bi kịch.
 

BlackBlinders

Trợ lý tham mưu
Staff member
@Mai Thanh Hương
Những gì thầy nói cũng khá nhiều rồi. Anh chỉ bổ sung thêm một ít.
Em mong các anh/ chị trên đây có thể cho em giải đáp về học tâm lý thì có hiệu quả tại Việt Nam hay không? Cơ hội ngành nghề sau này?
Ngành Tâm lý học nó rộng lắm em ạ. Trong đó có phân ra: Tâm lý học Giáo dục, Truyền thông, Kinh doanh, Quản trị, Trị liệu, Xã hội, Quản lý,...vân vân. Em có thể google thêm.
Trong một group lớn ở facebook Đại học đừng học đại có rất nhiều bài Review về ngành học này. Và cũng có rất nhiều bạn nói về nó. Ngành này ở Việt Nam ta, chỉ đang trên đà phát triển. Khoảng 5-10 năm nữa mới nội trội và hot như em nói. Nhưng nhân lực về Tâm lý thì cực kỳ thiếu. Vì nó đòi hỏi chuyên môn cao, có kinh nghiệm, cũng như các học vị Thạc Sĩ, Tiến Sĩ, rồi trở thành chuyên gia. Và nó phổ biến nhất trong các Tổ chức như Samsung, FPT có tuyển dụng về ngành này.

Ngoài ra, chuyên ngành Tâm lý học rất rộng nên nó sẽ mở ra rất nhiều cơ hồi nếu mình muốn rẽ nhánh sang hướng khác như: Giảng viên Giáo dục, Giảng viên về Kỹ năng mềm, Giảng viên dạy về Giao tiếp công việc (Business Communication), hoặc là diễn giả chuyên gia về tâm lý ở các buổi (session) chia sẻ, truyền đạt cho học sinh, sinh viên, cho doanh nghiệp, nhân viên, cho các tổ chức và tất nhiên cái này cần kinh nghiệm.

Tóm lại. Nếu em họ em xác định được định hướng, và nổ lực trau dồi. Nhất định có hiệu quả và triển vọng ở Việt Nam. Và nó hoàn toàn phù hợp cho người không mấy thân thiện với tính toán các con số. Tuy nhiên, nó cũng đòi hòi tâm lý cũng nên kiên định và vững vàng. Dù biết rằng tâm lý là học để chữa lành vết thương nữa. Nhưng nếu bản thân còn nhiều BẤT ỔN về tâm lý thì học về nó lại càng bất ổn hơn. Nhiều bạn đã review ở group mà anh nói.

Việt Nam ta KHÔNG CÓ đào tạo TÂM LÝ HỌC TỘI PHẠM. Nếu em họ em có đam mê về nó thì phải cân nhắc.

Em tham khảo thì ngành này hot bên nước ngoài, nước mình thì chưa?
Tất nhiên rồi em, Tây Âu nó đi xa với nước ta một đoạn rất xa. Bên đấy Giáo dục, Bệnh viện, Thể dục thể thao, trường học, lao động,...đều có bộ phận chuyên gia tâm lý để tư vấn, giúp đỡ mọi người trong tổ chức. Và lương bổng của họ sẽ rất cao.
Nhưng mà ở Việt Nam thì theo văn hóa Việt Nam, lương không cao bằng nhưng sinh hoạt vẫn thuận tiện hơn nhiều.

Nên nếu có điều kiện được đi du học ngành này thì CỰC KỲ là một lợi thế. Tuy nhiên, học bổng du học cho ngành này theo chia sẻ của nhiều bạn học, anh chị học trước thì lại khan hiếm, và khó đạt được.

Và em là chị thì em có thể làm thêm gì để giúp em mình mà hài hòa gia đình? Em hiện tại vẫn sinh viên, chưa có đủ kinh tế để lo hết cho em, bố mẹ vẫn trợ cấp em phần nào đó, khá ràng buộc.
Chuyện nhà người ta. Không phải việc của em. Thân em còn lo chưa xong nữa mà. Em nó còn phụ thuộc mọi thứ vào gia đình. Anh biết là em có lòng thương em và muốn giúp đỡ NHƯNG lực bất tòng tâm em ạ. Lo cho mình trước đi. Cái này do văn hóa ở nhà em họ của em. Ngoài ra, không nên đem hết hi vọng đặt vào một ngành học như vậy (vì điểm rất cao). Nên có dự phòng nếu không đạt ngành này. Cái cảm giác mà quyết tâm thi vào mà không đạt nó còn đau đớn tủi nhục, rẻ rúng với anh mắt khinh nghi của chính người trong gia đình. Em họ của em chịu không nổi đâu.

Thế nên, ở trên thầy tư vấn. Muốn phát triển được thì nên dọn ra riêng. Ở trọ cũng được. Tự sinh tự lập. Còn lại đang mọi thứ bố mẹ nó lo. Thì ổng bả sẽ cho mình quyền QUYẾT ĐỊNH mọi thứ với con trẻ. Mày không theo ý tao. Tao cắt mọi chi phí. Đấy sẽ có hướng như vậy. Gọi là đe dọa để con trẻ làm theo ý mình ấy mà. Đến lúc nó chấp nhận không cần chi phí của phụ huynh thì lại chửi mắng, đuổi ra khỏi nhà.

Nhưng chửi thì chửi mắng vậy cứ theo đi. Bảo em họ nên dự phòng cái ngành của bố mẹ để thi. Và mình quyết tâm đậu cái mình muốn. Lúc này phải sống trong tủi nhục đấy, vì sẽ bì lèm bèm hoài khi còn ở trong nhà.

**Chia sẻ một chút về ngành nó có lợi ích gì như:
— Hồi thầy trợ giảng ở bách khoa dạy. Có chia sẻ cách chọn màu sắc cho bày thuyết trình, rồi học trong phòng nào, ánh sáng ra sao để thiết kế bài giảng với màu sắc mà sinh viên nhìn học liên tục 3 tiết mà không mỏi mắt, mệt mỏi. Và dễ nhìn thấy chữ. Đó cũng là tâm lý mà ra. Trong đó có chia màu sắc "nóng", "lạnh" nữa.
— Rồi trong công ty nếu nhiều nhân công, lao động phổ thông. Với văn phòng, khu xưởng, ánh sáng, các bố trí như vậy có giúp người lao động làm việc tập trung được không, ánh sáng màu sắc như nào giúp họ làm việc hiệu quả hơn,...
— Logo Facebook, Twitter có màu xanh làm chủ đạo đó em. Cũng từ nghiên cứu tâm lý người dùng mà ra. Giúp người dùng có thể lướt suốt cả ngày mà không thấy chán ấy.
— Và trong quản trị nhân sự, cũng rất cần một người hiểu về tâm lý con người để nắm bắt hành vi, hành động, cảm xúc của họ để quản lý tốt hơn. Cái này hồi đó bạn ảnh phỏng vấn làm Quản lý công ty may mặc nó cử đi học Tâm lý về kỹ năng mềm, giao tiếp công việc, quản trị nè.
— Ngoài ra, trong nội thất cũng vậy. Các cách bố trí nội thất, ánh sáng cũng là yếu tốt quyết định vui buồn, hưng phấn, hay cảm xúc của con người thông qua các bố cục, vật dụng. Vân vân. Và có ti tỉ thứ khác nữa.[/QUOTE][/QUOTE]
 
@Mai Thanh Hương
Những gì thầy nói cũng khá nhiều rồi. Anh chỉ bổ sung thêm một ít.


Ngành Tâm lý học nó rộng lắm em ạ. Trong đó có phân ra: Tâm lý học Giáo dục, Truyền thông, Kinh doanh, Quản trị, Trị liệu, Xã hội, Quản lý,...vân vân. Em có thể google thêm.
Trong một group lớn ở facebook Đại học đừng học đại có rất nhiều bài Review về ngành học này. Và cũng có rất nhiều bạn nói về nó. Ngành này ở Việt Nam ta, chỉ đang trên đà phát triển. Khoảng 5-10 năm nữa mới nội trội và hot như em nói. Nhưng nhân lực về Tâm lý thì cực kỳ thiếu. Vì nó đòi hỏi chuyên môn cao, có kinh nghiệm, cũng như các học vị Thạc Sĩ, Tiến Sĩ, rồi trở thành chuyên gia. Và nó phổ biến nhất trong các Tổ chức như Samsung, FPT có tuyển dụng về ngành này.

Ngoài ra, chuyên ngành Tâm lý học rất rộng nên nó sẽ mở ra rất nhiều cơ hồi nếu mình muốn rẽ nhánh sang hướng khác như: Giảng viên Giáo dục, Giảng viên về Kỹ năng mềm, Giảng viên dạy về Giao tiếp công việc (Business Communication), hoặc là diễn giả chuyên gia về tâm lý ở các buổi (session) chia sẻ, truyền đạt cho học sinh, sinh viên, cho doanh nghiệp, nhân viên, cho các tổ chức và tất nhiên cái này cần kinh nghiệm.

Tóm lại. Nếu em họ em xác định được định hướng, và nổ lực trau dồi. Nhất định có hiệu quả và triển vọng ở Việt Nam. Và nó hoàn toàn phù hợp cho người không mấy thân thiện với tính toán các con số. Tuy nhiên, nó cũng đòi hòi tâm lý cũng nên kiên định và vững vàng. Dù biết rằng tâm lý là học để chữa lành vết thương nữa. Nhưng nếu bản thân còn nhiều BẤT ỔN về tâm lý thì học về nó lại càng bất ổn hơn. Nhiều bạn đã review ở group mà anh nói.

Việt Nam ta KHÔNG CÓ đào tạo TÂM LÝ HỌC TỘI PHẠM. Nếu em họ em có đam mê về nó thì phải cân nhắc.


Tất nhiên rồi em, Tây Âu nó đi xa với nước ta một đoạn rất xa. Bên đấy Giáo dục, Bệnh viện, Thể dục thể thao, trường học, lao động,...đều có bộ phận chuyên gia tâm lý để tư vấn, giúp đỡ mọi người trong tổ chức. Và lương bổng của họ sẽ rất cao.
Nhưng mà ở Việt Nam thì theo văn hóa Việt Nam, lương không cao bằng nhưng sinh hoạt vẫn thuận tiện hơn nhiều.

Nên nếu có điều kiện được đi du học ngành này thì CỰC KỲ là một lợi thế. Tuy nhiên, học bổng du học cho ngành này theo chia sẻ của nhiều bạn học, anh chị học trước thì lại khan hiếm, và khó đạt được.


Chuyện nhà người ta. Không phải việc của em. Thân em còn lo chưa xong nữa mà. Em nó còn phụ thuộc mọi thứ vào gia đình. Anh biết là em có lòng thương em và muốn giúp đỡ NHƯNG lực bất tòng tâm em ạ. Lo cho mình trước đi. Cái này do văn hóa ở nhà em họ của em. Ngoài ra, không nên đem hết hi vọng đặt vào một ngành học như vậy (vì điểm rất cao). Nên có dự phòng nếu không đạt ngành này. Cái cảm giác mà quyết tâm thi vào mà không đạt nó còn đau đớn tủi nhục, rẻ rúng với anh mắt khinh nghi của chính người trong gia đình. Em họ của em chịu không nổi đâu.

Thế nên, ở trên thầy tư vấn. Muốn phát triển được thì nên dọn ra riêng. Ở trọ cũng được. Tự sinh tự lập. Còn lại đang mọi thứ bố mẹ nó lo. Thì ổng bả sẽ cho mình quyền QUYẾT ĐỊNH mọi thứ với con trẻ. Mày không theo ý tao. Tao cắt mọi chi phí. Đấy sẽ có hướng như vậy. Gọi là đe dọa để con trẻ làm theo ý mình ấy mà. Đến lúc nó chấp nhận không cần chi phí của phụ huynh thì lại chửi mắng, đuổi ra khỏi nhà.

Nhưng chửi thì chửi mắng vậy cứ theo đi. Bảo em họ nên dự phòng cái ngành của bố mẹ để thi. Và mình quyết tâm đậu cái mình muốn. Lúc này phải sống trong tủi nhục đấy, vì sẽ bì lèm bèm hoài khi còn ở trong nhà.

**Chia sẻ một chút về ngành nó có lợi ích gì như:
— Hồi thầy trợ giảng ở bách khoa dạy. Có chia sẻ cách chọn màu sắc cho bày thuyết trình, rồi học trong phòng nào, ánh sáng ra sao để thiết kế bài giảng với màu sắc mà sinh viên nhìn học liên tục 3 tiết mà không mỏi mắt, mệt mỏi. Và dễ nhìn thấy chữ. Đó cũng là tâm lý mà ra. Trong đó có chia màu sắc "nóng", "lạnh" nữa.
— Rồi trong công ty nếu nhiều nhân công, lao động phổ thông. Với văn phòng, khu xưởng, ánh sáng, các bố trí như vậy có giúp người lao động làm việc tập trung được không, ánh sáng màu sắc như nào giúp họ làm việc hiệu quả hơn,...
— Logo Facebook, Twitter có màu xanh làm chủ đạo đó em. Cũng từ nghiên cứu tâm lý người dùng mà ra. Giúp người dùng có thể lướt suốt cả ngày mà không thấy chán ấy.
— Và trong quản trị nhân sự, cũng rất cần một người hiểu về tâm lý con người để nắm bắt hành vi, hành động, cảm xúc của họ để quản lý tốt hơn. Cái này hồi đó bạn ảnh phỏng vấn làm Quản lý công ty may mặc nó cử đi học Tâm lý về kỹ năng mềm, giao tiếp công việc, quản trị nè.
— Ngoài ra, trong nội thất cũng vậy. Các cách bố trí nội thất, ánh sáng cũng là yếu tốt quyết định vui buồn, hưng phấn, hay cảm xúc của con người thông qua các bố cục, vật dụng. Vân vân. Và có ti tỉ thứ khác nữa.
[/QUOTE]
[/QUOTE]
Em xin cảm ơn anh ạ. Từ những chia sẻ của anh và thầy thì em cũng có chia sẻ cho em mình, bố mẹ em ấy, mừng là các anh chị đã đi làm trong gia đình em ủng hộ, và mọi người cũng nguôi ngoai phần nào định kiến.
 
Chuyện là em họ của em, hiện đang ở lớp 12. Cuối tuần trước khi cả gia đình về nhà ăn cơm, nói chuyện với cả nhà rằng con sẽ không vào Học viện Ngoại giao theo như bố mẹ định hướng. Em ấy quyết định lựa chọn học tại trường Khoa học Xã hội Nhân văn HCM với khoa Tâm lý học.
Tuy nhiên, khi bé mới nói đến tâm lý học, cả nhà đều đồng tính phản đối, và một cuộc tranh luận xảy ra. Tuổi học trò còn nhiều bồng bột, ngay sau khi nói lớn tiếng với bố, thì em ấy nổi lên và lấy xe bỏ đi, điều đó càng làm tăng mâu thuẫn từ bố mẹ, họ càng kịch liệt phản đối. Em là chị gái em ấy, rất muốn ủng hộ em ấy theo ước mơ, lựa chọn của mình, em nói chuyện và đề xuất phải tự chịu trách nhiệm cho mọi thứ mà em ấy quyết định. Tuy nhiên, về bố mẹ, em không có cách nào thuyết phục họ. Bố em yêu cầu xác định chỉ ra một nghề cụ thể mà cái ngành đó mang lại, rồi tiền lương, sự ổn định. Và rất nhiều thành kiến như học tâm, sau đó làm gì, học rồi thành thần kinh. Đặc biệt dù học bốn năm tâm lý học mảng nhân sự kia cũng không thể bằng một cái bằng cái khác chỉ riêng về quản lý nhân sự được, đó là lý do nhà em phản đối. Bố mẹ em cho rằng phí 4 năm học 1 cái bằng ra còn không bằng một cái bằng ở trường bình thường là một tư tưởng lãng phí đầu tiên, thời gian lãng phí. Bây giờ em ấy đã cuối cấp, em sợ hãi vấn đề này em ấy phá lên, lúc đó cả nhà hối hận.

Em mong các anh/ chị trên đây có thể cho em giải đáp về học tâm lý thì có hiệu quả tại Việt Nam hay không? Cơ hội ngành nghề sau này? Em tham khảo thì ngành này hot bên nước ngoài, nước mình thì chưa? Và em là chị thì em có thể làm thêm gì để giúp em mình mà hài hòa gia đình? Em hiện tại vẫn sinh viên, chưa có đủ kinh tế để lo hết cho em, bố mẹ vẫn trợ cấp em phần nào đó, khá ràng buộc.
Hi bạn,

Về cơ bản thầy và những bạn khác đã chỉ ra cho bạn những cơ hội/thách thức trong ngành tâm lý. Với tư cách một người đang hoạt động trong lĩnh vực này, mình chỉ xin lưu ý cho bạn thêm một chút như thế này.

Dù muốn hay không thì với lĩnh vực này, các yếu tố liên quan đến tính cách/tố chất bẩm sinh là rất quan trọng. Do đặc trưng của nghề này là làm việc với tâm trí của con người nên các yếu tố như: có trực giác nhạy bén, cởi mở, kiên nhẫn, biết lắng nghe, có khả năng thấu cảm/sẻ chia, chịu được áp lực cao/căng thẳng về tinh thần...là rất quan trọng. Đây không phải những thứ học được trong ngày một ngày hai (và cũng không phải cứ học giỏi lý thuyết là thực hành được).
Thực tế là mình có những người bạn học tâm lý ra nhưng không theo được nghề vì luyện không nổi những kỹ năng này.

Mình thấy bạn mới chỉ bảo rằng em ấy THÍCH, nhưng để chọn nghề thì yếu tố THÍCH là chưa đủ. Năng lực/tố chất của em ấy có phù hợp hay không cũng là một yếu tố rất quan trọng nhé. Bạn có thể tham khảo thêm các bài test hướng nghiệp để xem em bạn có thiên hướng gì và từ đó có lựa chọn phù hợp nha.

Chúc may mắn nhé.
 
Last edited:
Top