Đối diện với dịch bệnh

TGG

Cán bộ tuyên huấn
Staff member
Dịch bệnh đợt này có cái hay của nó, là giúp ta nhận ra mối quan hệ quan trọng nhất không phải là mối quan hệ với sếp, với đối tác, với người yêu, thậm chí với cha mẹ hay con cái, mà là với chính bản thân họ.

Nhưng trước giờ ít người nhận ra điều này, vì cái thế giới ta đang sống với nền tảng là chủ nghĩa tiêu dùng luôn khiến con người ta lao ra ngoài, chen qua nhau, dẫm lên nhau, hướng năng lượng và sự chú ý ra những vật và người bên ngoài... Nên ta không bao giờ dám tưởng tượng rằng, trong ngần ấy năm sống trên đời, ta đã bỏ bê và quên lãng người quan trọng nhất - chính ta.

Việc tự giam mình giữa bốn bức tường cũng khiến ta nhận ra nhu cầu tiêu dùng của mình để sống vui sống khỏe thật ra rất ít: ngoài ba bữa cơm, máy tính, TV và nước máy để tắm... ta bỗng thấy túi Hermes, giày Gucci hay áo Dolce bỗng hơi thừa thãi.

Rõ ràng, nếu không phải vì nhu cầu phông bạt "lấy số" với cuộc đời bên ngoài, thì ta cần những thứ đó để làm gì? Nếu chỉ để mặc cho mình ta biết, thì áo Uniqlo với áo Lacoste khác gì nhau? Ta bỗng tự hỏi, từ khi nào ta bị mắc kẹt trong cơn điên tiêu dùng này như lũ hamster chạy trong bánh xe trượt? Không ai biết.

Tương tự, ta bỗng nhìn thấy sự bất cập của mô hình giáo dục đại học truyền thống. Tại sao phải đến khi có dịch thì các trường mới cho sinh viên học từ xa? Điều đó có nghĩa việc bắt học sinh phải hiện diện vật lý tận giảng đường là gần như vô nghĩa và gây tốn kém tài nguyên không cần thiết. Một đại học ở Mỹ bắt sinh viên Mỹ sống tại Mỹ đến trường đã đành, nhưng bắt một đứa sinh viên Đông Lào bay 13.800km đến ư? Để làm gì khi Internet đã ra đời gần 40 năm?

Tất nhiên, tôi cũng như các bạn, chỉ mong dịch bệnh đợt này hết càng nhanh càng tốt. Nhưng, từ giờ tới lúc nó hết, việc đối diện với bản chất của sự kiện này và những tác động & đổi thay nó mang đến cho xã hội loài người chúng ta, rõ ràng là không thừa.
 
Last edited:

Hippo

Văn lằm văn lốn
Dịch bệnh nó khiến cho ông người phải nhìn nhận lại các thứ mà ông cứ chạy đua theo trong quãng thời gian qua.
Cuộc sống: Cái gì mới có ý nghĩa đối với bản thân mỗi ông người.??? câu trả lời chính là Sức khỏe của mỗi người mới có ý nghĩa với chính họ.
Giàu hay nghèo, Quan to, hay dân đen.... mọi khía cạnh mang ra để so sánh giữa các ông người với nhau đều bằng nhau ở tiêu chí Sức khỏe.

Trong cơn bão của dịch bệnh; thì nỗi sợ hãi bảo vệ cho sức khỏe bản thân và người thân nó chiếm phần lớn tâm trí của ông người.
Dịch bệnh càng mạnh, thì nỗi sợ càng lớn; và mọi thứ sẽ được ông người co cụm về các nhu cầu tối thiểu (có đồ ăn trữ trong nhà; có ăn ngày 3 bữa...). Cái sự ham muốn để tồn tại, sống sót qua dịch bệnh sẽ điều khiển hành vi của ông người.

Khi cơn dịch qua đi (bằng cách này hay cách khác... không ai biết trước); thì ông người sẽ lại vực dậy, lại lao động sản xuất, lại ham muốn tạo ra những cái theo trí tuệ của ông... và tạo ra các vùng, các khu vực với những cảnh quan, công trình, thời trang... để cuộc sống lại muôn màu.

Rồi ... biết đâu một ngày; lại một dịch bệnh khác ùa đến; ông người lại co cụm, quay về với những nhu cầu tối thiểu... đảm bảo sao cho bản thân sống sót ...
 
Em cũng đang tự giam mình vào 4 bức tường. E cảm thấy mình đang kết nối được với vô thức để tìm ra con người thật của chính mình.
 
Top