Tản mạn vụn vặt chuyện yêu đương

BlackBlinders

Trợ lý tham mưu
Staff member
TẢN MẠN VỤN VẶT CHUYỆN YÊU ĐƯƠNG

Dạ em chào thầy và toàn thể anh em có mặt trong diễn đàn này nhá,

Và em muốn gửi lời chào đặc biệt đến thầy. Một người thầy chưa một lần cầm phấn, nâng bút lên lớp chỉ bảo em điều gì nhưng những gì thầy chia sẻ nó là một bài học đáng quý, đáng trân trọng, và rất cần cho mỗi người đặc biệt là những thằng con trai đang lớn như tụi em.

Em nhất định cố gắng tiếp thu, phát triển những giá trị sâu sắc mà thầy đã cố gắng gửi gắm ở những bài viết. Và cảm ơn thầy đã ra tạo diễn đàn này, nơi mà mọi người có thể cùng học hỏi, thảo luận và phát triển cùng nhau.
 
Last edited:

BlackBlinders

Trợ lý tham mưu
Staff member
#1 Chuyện thằng em thời sinh viên

Mới đây thôi, chưa được 72 giờ nữa tui vô tình lướt facebook thấy thằng em đăng bài diễn giải sự việc chia tay người yêu kèm quả hình hai đứa chộp cùng nhau nhưng thiếu độ thân mật. Tâm tư chủ yếu cố gắng thể hiện mình là một người cao thượng, chúc em hạnh phúc, cho nhau lối đi riêng, nhưng câu cú bị lập lại quá nhiều khi mà số từ chỉ 250. Đủ để biết cảm xúc thằng em đang không kiểm soát được. Nói nôm na là một thằng lụy tình đệ nhất. Mà cũng khó trách được bởi mối tình đầu đời sinh viên của thằng em cho đến giờ cũng gần 3 năm. Hết mẹ thời sinh viên. Nhạt nhòa, nhạt nhẽo. Em ấy học ở An Giang, thằng em tui ở Cần Thơ. Lúc rảnh đều xuống trọ thăm thằng em, mọi việc trong phòng đều được dọn dẹp sạch sẽ, gọn gàng, ngăn nắp, cơm được nấu sẵn đợi thằng em về ăn cùng chớ không hề ăn trước. Có hôm đi làm về trễ em ấy cũng đợi cho được. Vậy đó, thương lắm, nặng tình lắm. Đến độ, ngày thằng em này bị cắm sừng mà vẫn không tin là mình bị gái đá rồi. Nó như cơ chế tâm lý tự vệ cho bản thân vậy. Rồi từ chối chấp nhận sự thật. Đó là giai đoạn đầu tiên của các cấp độ đau khổ, dày vò bản thân.

Vậy đấy, nếu là anh em như trường hoặc tui mà được thế thì ai mà chẳng trân quý, đúng không? Nhưng mà khi tui biết đến việc mỗi đứa mỗi nơi học riêng thì mình mới nghĩ ra chuyện ở AG có thằng khác đi vui chơi, du hí. Lúc nào rỗi thì về CT có anh. Thằng em sốc lắm, không chấp nhận sự việc hiển nhiên này. Nên tui mới hỏi tiếp, nắm tay, hôn, thân mật, lên giường chưa?—Rồi. Tiếp, vậy mà chộp hình chung hai đứa cạnh nhau em không dám ôm eo không dùng tay để thể hiện điều gì. Chộp đứng gần kế nhau chẳng khác gì hai đứa bạn. Hình đăng cùng nhau thì tự sướng. Hai đứa đám cưới khá nhiều cặp đôi bạn bè, ấy vậy mà cái ôm eo khó đến thế.

Mặc khác, ngoài học hành ra em ấy còn là model cho ảnh không chuyên. Cái này tui xem qua facebook thấy. Rồi nhìn lại thằng em mình. Tui thấy không ổn lắm. Chỉ lo học hành, luận văn, luận án, làm thêm. Chớ có thể dục thể thao, giải trí gì đâu. Thân ôm cò ốm cọc. Em ghệ thì tập Gym, thân hình cũng gọi là có nét. Thời gian dành cho người yêu thì lại không nhiều. Qua việc gái rảnh thường xuyên xuống CT chơi, ngủ cùng nhau. Chứng tỏ gái rất muốn thân mật, gặp mặt, đụng chạm người yêu. Mà sao sắp xếp nổi, vừa luận văn, vừa làm thực tập sinh. Áp lực phải học kiến thức mới để hòa nhập cùng nhóm. Vì nếu không sau 2 tháng sẽ bị loại (bởi mới thực tập mà lương 8 số rồi). Hai anh em tâm sự một hồi thì cũng đến đoạn gái nói: ”Anh cứ như vậy hoài thì em chịu sao nổi”.

Và sự trắng trợn rằng khi thằng em vừa đăng kết thúc xong. Gái lập tức đăng quả anh cùng anh người yêu trên con mô tô phân khôi lớn, với body 6 múi ngay và luôn. Cái thế mà anh em đếch thể ngờ được đâu. Cái thế phải lăn lộn trên giường cùng nhau nhiều lần mới có cách ngồi chuẩn chỉnh đến vậy. Hai đứa quay mặt vào nhau trên chiếc mô tô, hai chân em ấy choàng lên đùi qua hông hắn và đặt lên đồ gác chân, tay hắn bợ mông em ấy. Cái thế Posisi Seks (Seks Duduk) ấy anh em có thể google là ra. Sự thật rành rành trước mắt, thằng em vẫn cố níu gỡ, vấn vương gọi cho gái để biết sự thật. Gái nói chỉ mới quen 3 ngày. Nhưng đi đảo biển với hắn 2 ngày 1 đếm. Với cái thế thân mật đếch thể ngờ được. Để mà tay đặt/bợ đích đăng công khai trên mạng xã hội tui thiết nghĩ chúng ta cần một khoảng thời gian dài quen nhau từ trong sáng cho đến trong tối, đến cả trên giường, dưới giường. Ngoài ra chưa nói đến việc đi chơi đêm chỉ có hai đứa là cần một khoảng thời gian nữa...vân vân và vân vân.

Mình mới cắt nghĩa: Vậy có nghĩa là trước đó em ấy đã có người dự phòng. Còn em chỉ đang là sự lựa chọn. Và em không có hề thay đổi một chút nào, tập Gym, cải thiện sức khỏe. Em chỉ tập trung học hành, làm việc. Nhắn tin thì sến súa, nhạt nhẽo, khi mà cả hai đã biết quá nhiều. Em cũng ít gặp gái thì sự rạn nứt tình cảm là điều tất yếu chỉ còn là thời gian.

Hơn thế nữa, em này còn nghề trái là model lận anh em. Thì giá trị sẽ cao hơn, chưa kể là chăm chỉ tập Gym. Lại có chút nhan sắc thì lại được tăng giá trị. Mà như vậy thì có nhiều thằng quây quanh. Và côm-bô phô-tốp là em ấy tốt nghiệp xong quá rảnh rỗi. Nên việc cần ai đó bên cạnh, quan tâm, đi chơi là điều hiển nhiên sau nhiều tháng giãn cách.

Thằng em tui thì cũng không thua kém gì. Một thằng đầy nghị lực, ăn chơi nghỉ học, đi làm ruộng 2 nằm cùng ông già. Một hôm giác ngộ vì anh trai người quen học hành, giao thiệp ngon trai quá, bánh quá, đỉnh quá. Vậy là quyết định ngày vứt cuốc bảo cha muốn đi học lại. Ba năm cấp 3 toàn nhất khối, đảm nhiệm luôn lớp trưởng. Facebook ảnh lúc nào cũng hơn 900+ like, cao ráo, đẹp trai (ốm). Ấy vậy mà kĩ năng duy trì, giữ mối quan hệ còn kém quá. Đang giai đoạn tập trung phát triển cái đầu cho chuyên môn, mà bỏ nhiều thứ kỹ năng thiết yếu. Giờ thằng đệ vẫn còn âm ĩ, buồn rầu, nhớ nhung, lưu luyến. Nhưng phải vậy rồi, làm đếch gì bị cắm sứng đau đớn như thế mà vui được. Cay cú trong lòng lắm. Thế mà thằng đệ vẫn còn đăng bài với sự cao thượng thì tui nể thằng em thiệt sự. Quá quá chịu với pha này.

Bài học thì anh em tự rút kinh nghiệm nha. Đến đoạn này, cạn chữ rồi anh em ạ. Tui tự sự cùng anh em thấy tội cho thằng đệ mình quá. Câu chuyện thực tiễn thì tui còn nhiều lắm. Sẽ tiếp tục kể tiếp cho anh em sau nhé.

Hẹn gặp anh em, chào thân ái và quyết thắng!

P/s: Lần đầu viết tự sự câu cú, ngôn từ có gì nhờ anh em góp ý thẳng thắn luôn nhá. Cảm ơn anh em đã đọc.
 
Last edited:

BlackBlinders

Trợ lý tham mưu
Staff member
#2 Chuyện thằng bạn thân (phần 1)
Mùa xuân, năm 2021.

Sơ qua một chút độ thân thiết giữa mình với thằng bạn, hồi còn nhỏ nhà 2 thằng ở kề nhau cách mỗi cái mương ao lắng chưa đến 5 bước chân. Hay cách gọi khác là thời còn ở truồng tắm sông. Sau này lớn một chút khi vào lớp 2 thì nhà 2 thằng cách nhau hơn 100 mét. Và đến cấp 2 thì lại càng xa hơn một ít những vẫn trong khu. Chứng kiến hắn lớn lên từ nhỏ, tính cách hắn khá nhút nhát, mà hồi đó mình cũng vậy. Thời trẻ trâu, khờ me, khờ dại, ngơ ngơ ngáo ngáo chắc anh em cũng có một thời đó mà. Phải không?

Tiếp, ngày mình xuất ngũ mình đang năm 2 tuổi quân thì thấy thằng bạn thân hắn đăng ảnh cùng con ghệ đi đảo có hai đứa. Chưa lúc nào mình thấy thằng bạn thằng có ghệ mà lòng vui đến thế. Mình thả tim không một giây do dự. Mừng lắm, mừng không sao tả được. Vì trước giờ hắn quen em nào là em đó bỏ xứ đi nước ngoài hết rồi số lượng cũng trên 2+. Giờ mấy em 1 lứa, 2 lứa hết rồi. Mà mấy em cũng là mấy nhỏ bạn thời cấp 3 của mình luôn mới chết tiệt chớ. Nghĩ cái thằng, hắn hay ghê. Mình biết tính hắn, những chuyện riêng tư hẹn cà phê nói chuyện hỏi thì hắn mới chia sẻ. Còn không buồn, bực, chán gì đếch có đăng bài lên mạng xã hội đâu. Lúc ấy, còn đang tại ngũ đâu có gặp được. Nhắn tin hỏi han mới biết em ghệ làm Nails. Bản thân mình từ ngày nhập ngũ là được lên làm việc cho Tiểu đoàn luôn. Tiếp xúc với Chính trị viên, Tiểu đoàn trưởng, các chỉ huy Tiểu đoàn. Nên là tư tưởng của mình sau khóa huấn luyện Tân binh mình cảm nhận nó khác hẳn, về gia đình, về tình yêu, về chính trị, về đời sống, và những chuyện vụn vặt khác. Cũng nhờ vậy mà tui cũng được vào Tổ tư vấn tâm lý, tâm tư tình cảm cho chiến sĩ anh em. Được nghe, và biết nhiều điều thì với nhận định, phân tích của mình khi biết tin em người yêu hắn làm Nails thì trong lòng mình bớt vui hẳn mấy anh em à. Bởi nó chênh lệch nhận thức giữa thằng bạn mình lắm, tuy hắn học có ngu nhưng cũng tốt nghiệp loại giỏi cao đẳng. Mà anh em biết không, thằng bạn đựa rựa nào của tui cũng cao to lắm anh em. Toàn 1m7+ trở lên thôi. Vậy đó, nên khi đọc các bài viết của thầy rồi tui tự ngẫm những thằng bạn có vợ luôn rồi. Thì cái giá trị nó thua xa hồi còn học sinh quá. Có thằng tán toàn em chân dài, thi hoa khôi trường chớ vừa gì. Vậy đó lúc cưới con vợ tui một phát ngỡ ngàng. Nhưng tui sẽ kể với anh em sau.

Quay lại, chuyện thằng bạn thân. Anh em biết sao tui bớt vui khi biết tin em người yêu hắn làm Nails không. Cái cốt lỗi là chênh lệch về nhận thức — điều này tui được học trong quân ngũ khi các Chính trị viên nhận xét, đánh giá các vấn đề liên quan đến hành vi, tâm lý của các chiến sĩ, quân nhân. Còn về ngoài hình ẻm thì khá xứng em với thằng bạn. Gọn tay, gọn thế, gọn các kiểu ôm, nâng, bế, bồng. Nên vấn đề tui lăn tăn là cái sự chênh lệch đó thôi.

Và để tui kể tiếp cho anh em nghe sự chênh lệch nó xảy ra như thế nào. Trước đó, hắn ở trọ riêng với thằng bạn hắn. Em ghệ ở nhà thuê riêng để kinh doanh. Tuyệt dzời. Các cụ không có nói, nhưng mà mạng xã hội truyền tin:
Trần gian tuyệt sắc vì kặc mà lao đao, Quân tử nhất ngôn vì (.) mà mất lý trí.
— Nó đếch thể sai được anh em ạ. Cái sự mơn mởn của gái mới lớn, da thịt mềm mại như em bé, trắng trẻo hồng hào, qua lại với nhau, ăn nằm nhiều nên đầu dưới nó lấn át đầu trên anh em ạ. Qua cái thời cu-li giờ hắn được vào hãng Ô-tô có tiếng nên cũng ngon lành lắm. Vậy nên cái kiểu muốn chăm lo, ở với gái ý anh em. Vì lý do đường xá, nên em ghệ tìm nhà khác để thuê. Xa hắn hơn ban đầu, và cái sự đụng chạm da thịt nó như thuốc phiện gây nghiện đã dẫn nó vào vòng xoáy của cuộc đời đầy khổ ải. Hay nói cách khác trắng trợn hơn là mê (.) non nỏn ấy. Với cái sự muốn chăm lo vì bản thân độc lập được tài chính thì hắn cuốn gói rời thằng bạn đã gắn bó từ thời sinh viên theo tiếng gọi của con chim non. Một đứa con gái còn non mới vào nghề, mới vào đời, giờ tự ra thuê nhà to hơn với mong muốn mở rộng kinh doanh thì đủ thứ chuyện linh tinh, vụn vặt lắm. Cũng chính vì điều đó, mà khi hắn dọn vào ở cùng đã xảy ra không ít việc vặt mà mặt lạnh mặt nóng với nhau. Nhưng tối về hặn quện em ghệ cái là đâu lại vào đấy. Hắn chiều lòng ẻm. Bởi một phần kinh doanh của em, em tự chủ, em tự làm, nên cái tôi sẽ tự cao lên. Mà như thầy đã nói rất nhiều lần rồi. Ở chung với người yêu, là thằng đàn ông phải lo nhiều thứ hơn. Thật vậy luôn, từ tiền ăn uống, điện nước, máy móc trong nhà. Thằng bạn mình lo khá nhiều. Vậy nên, khi mà gia đình hai bên gặp nhau. Mẹ cha em ấy rất nhã nhặn, cưng thằng bạn mình lắm, nói hắn hiền lành, không chơi bơi gái gú này nọ. Thích lắm, hai bên gặp nhau định ngày cưới luôn ấy chứ.

Chuyện gì đến thì cũng đến, nhưng với thằng bạn tui nó lại đếch đến một lần. Mà đến rồi đi rồi dày vò từ từ. Nó như kiểu thuốc độc ngấm từ từ để con người cảm nhận đau đớn tột cùng vậy.

Thời điểm xong xuôi cho căn nhà, mọi thứ lắp đặt ổn thỏa cả hết. Khai trương hồng phát, tết tới hắn còn chở mai bonsai ở nhà trồng qua nhà mẹ cha em người yêu. Mà đếch thèm ăn Tết ở nhà khi giao thừa. Nghe tới đoạn này là tui nóng trong lòng lắm anh em. Vì mỗi năm giao thừa mấy thằng bạn thân chúng tui luôn tụ họp gặp nhau đàm đạo cuối năm. Rồi về nhà trước 11h để chuẩn bị nghỉ ngơi, cúng kiến đoán giao thừa cùng gia đình. Nó như một nguyên tắc, phong tục của bọn tui vậy.

Sau đó, không lâu thì dịch lại ấp đến anh em. Kinh doanh bị hạn chế, đóng cửa. Nhưng công việc lúc này vẫn đi đi lại lại bình thường. Riêng cái Nails hai đứa phải tìm cách thanh lý đồ để em ấy về với nhà mẹ mà kinh doanh tại nhà. Mẹ cha em ấy là chủ nhà trọ nhiều phòng. Mọi thứ tây phương cực lạc, sự vô thường, học thuyết nhà phật, tâm linh bất biến, luân lý đạo thường được nó giác ngộ từ đây. Nhưng CÁI NGU lớn nhất của đời người là thằng bạn tui lại ở cùng trong trọ của mẹ cha em người yêu. Đang độc lập khi trời ngất ngất, tự chui đầu vào gọ, vào nhà trọ mẹ cha em người yêu. Cái phải sống dựa dẫm vào chỗ trọ của mẹ cha em ấy. Cái khốn nạn lớn nhất trong đời hắn lại gặp phải sự thật trần trụi không thể ngờ được. Mẹ em ấy là một sư cô tu ONLINE tại nhà. Sáng dậy sớm 5h tụng kinh, gõ mỏ, chiều lại 18h lại vào thế niệm phật. Với những học thuyết, luân lý đạo thường khù khoằm mà mấy chục năm hắn chưa được khai sáng. Bỗng phút chốc giác ngộ đến phát ngố. Hắn biết thôi thấy con mẹ tao rồi. Vậy là mỗi ngày hắn cứ nằm trong trọ không có gì khác hơn, có gái ăn nằm cùng cũng an ủi chút phần nào. Dịch diễn biến phức tạp, tâm lý thay đổi không lường được. Sự ức chế được dung nạp hằng ngày và tích tụ đến vỡ òa. Nghe hắn tâm sự mà tui thấy hắn còn khổ hơn ở trong tù nữa. Tội nghiệp thằng bạn. Anh em đã thấy ai tu mà đi rao giảng đạo lý mỗi ngày ăn chay, niệm phật đi rồi sẽ giàu cho các người ở trong trọ chưa? Chưa kể đến việc ông ngoại em người yêu hút thuốc, ăn mặn cũng hay bị nói này nọ, chửi bới đến độ miệng mẹ em ấy không một động tác thừa nào. Cuộc sống mưu sinh, đi làm chết mẹ ra mới có đồng tiền, mồ hôi nước mắt mà kêu ăn chay, niệm phật sẽ giàu? Không làm đếch đâu có ăn mà giàu. Mà đố anh em phải lo toàn cuộc sống mưu sinh, có người yêu, nhiều mối quan hệ giao thiệp mà tu kiểu này cho được. Nghe đến đây anh em có hình dung được phần nào câu chuyện chưa. Chớ thằng bạn tôi hắn kể mà tui dzui miết. Buồn cười đếch nhịn được.

Nữa nè anh em, ông nội thằng bạn là một người ăn chay trường. Nhưng qua đời trước đó không lâu. Bà ấy, không biết vì lý do gì nói với thằng bạn tui là nằm mơ thấy ông nội hắn. Khuyên hắn nên tu đi, ăn chay đi, niệm phật đi. Giống ông nội ấy. Mà ngẫm nghĩ lại sâu xa hơn. Ông nội hắn cũng là một người có tiếng ở vùng quê, đất đai thì cò bay gãy cánh, không lo toan muộn phiền, con cháu lớn hết cả rồi. Tu và ăn chay trường rất nhàn. Nhưng tu học hành giáo lý, giáo đạo đàng hoàng chớ thời đó không có ONLINE như bây giờ. Bả xem Youtube nhiều lắm, thấy người ta làm cái gì là mua đồ về trang trí làm theo. Đến độ xây tượng luôn anh em. Mời trụ trì ở đâu ấy về tư vấn xây tượng, thầy ấy nói tượng này có ở chùa Tây Ninh rồi mình không được làm nữa. Vậy mà bả hóa phép nói thầy biết tui là ai không, tui được phật cử xuống đây, là cái chức đếch gì tui đách nhớ nữa. Rồi cãi thầy tại sao tui lại không xây được ấy. Haiiiz, hậu quá xem Youtube quá 180 phút/ngày nó khủng khiếp quá anh em à. Ấy vậy mà, bả cũng tự ý xây tượng luôn anh em. Dịch đang diễn biến phức tạp, nhiều chủ trọ sợ bị phong tỏa nên rất hạn chế đâu có cho thuê. Với cả càng ở lâu càng xuất hiện nhiều vấn đề. Một phần nếu anh em đã không có thiện cảm lắm thì kiểu gì cũng muốn ghét, không có ưa ấy. Em người yêu thì bất lực rồi, ông chồng mà ý kiến là bị mẹ em ấy chửi cho ra mặt. Thằng đàn ông bất lực đếch tả được. Phải gọi là Thầy Ông Nội luôn chớ không có vừa gì.


Cũng không còn sớm nữa, tui ngắt tại đây anh em nhá. Cơm nước nghỉ ngơi, chiều thể dục lấy tình thân tối rảnh tôi lại vào kể cho anh em nghe tiếp. Giờ đọc kiểm tra lại chính tả thì làm biếng vô cùng. Anh em/thầy có đọc được thì thông cảm cho em ạ.
Cảm ơn mọi người đã quan tâm. (Còn nữa chưa hết đâu)
 
Last edited:

BlackBlinders

Trợ lý tham mưu
Staff member
#3 Chuyện thằng bạn thân (phần 2)

”Tiên trách kỷ, hậu trách nhân”. Mình cũng trách chú thím vì hiền, dễ dãi với thằng con quá. Giao thừa bắt ở nhà cùng gia đình, làm việc tư tưởng chớ đâu mà chưa là đếch gì đã qua ở lấy lòng làm mẹ gì. Có hai anh em, nhỏ em còn đang học Y. Từng chứng kiến thằng con dắt ghệ về nhà cũng nhiều em rồi mà không thành. Thấy hắn vui quá, lại hay kể về người yêu. Nên chú thím mừng không kể xiết. Kèo này nghĩ con mình thành gia lập thất được. Nên chú chuẩn bị mọi thứ sắm sửa, tân trang phòng, sắm trang thiết bị chuẩn bị đủ cả. Bởi tại gia đình 2 bên cũng ra mắt. Dự là cưới, mà dịch phải tạm hoãn. Sự tạm hoãn này mới phát sinh quá nhiều vấn đề.

Khi mà thằng bạn tui về bên trọ em ghệ ở. Không có lo toan cho em người yêu nữa thì sự khinh thường bắt đầu nảy sinh. Tâm lý này anh em theo dõi diễn đàn thầy lâu thì chắc thừa hiểu rồi. Giá trị bị thấp dần ngay. Chính vì vậy, nó phát sinh nhiều vấn đề. Hai bên điện thoại nhau khá nhiều, video đủ các kiểu. Và bà ấy lặp lại vụ gặp ông nội thằng bạn mình trong mơ khuyên là nên tu, ăn chay, niệm phật. Chú, và thím lúc đó nói tránh không đề cặp. Một phần ông già chết không lâu, mà chú con con trai cả trong nhà mà cha có bắt phải theo đạo đâu. Nên từ hôm video call đó mẹ của em người yêu cũng lãng lãng luôn. Bắt đầu có dấu hiệu với thằng bạn mình. Nhồi sọ tư tưởng, tẩy não đủ thứ kiểu giáo lý. Mà mình thừa biết tính hắn, tẩy đếch gì được. Không là Không. Rồi sau đó, bả gọi thêm cuốc nữa với gia đình hắn. Đề nghị cưới là phải nhập gia tùy tục, theo đạo của bả, sáng phải niệm phật tụng kinh. Thấy bất ổn rồi thằng bạn mình đếch chịu. Vậy là căng thẳng ngày càng phức tạp. Em người yêu thì đâu dám cãi lời bà mẹ đâu. Vì còn đang dựa dẫm mẹ cha để kinh doanh mà. Mặc dù là thương lắm đó, mà cũng bất lực. Mẹ cha bất đồng giữa thông gia thì với những giáo lý tư tưởng không chấp nhận được thì giữa hai đứa cũng sẽ nảy sinh vấn đề liên quan.

Tức nước vỡ bờ không theo ý mình. Bả làm một cuộc tối hậu thứ bằng gọi điện thoại chớ không video nữa. Nói với chú rằng: ”Giờ tui chỉ xem con anh như người ở trọ thôi. Có chuyện gì tui gọi báo anh vậy chớ tui không có biết gì nữa hết....” — Má nghe xong máu chú sôi hơn trăm độ. Tiếp tục tính toán với thím, tối hậu call cho thằng bạn mình ra khỏi đó ngay và luôn. Mẹ bà nó cái cảm giác kiểu như đuổi khéo, bị đuổi khỏi nhà gái. Nó nhục đếch tả được, nó cay đắng, tủi nhục, không sao tả xiết. Hắn cuốn gói về lại với thằng bạn cũ. May mà vẫn còn thằng cốt giải nguy lúc gian nan.

Từ đó, mâu thuẫn bắt đầu nâng cao hơn. Bên trai đã không bắt gái làm dâu. Mà bên gái đặt điều kiện nhập gia tùy tục nên chú thím, cả hắn đếch chịu. Đi làm mệt thấy mẹ tinh thần lại còn tụng kinh, ăn chay, niệm phật. Thằng đéo nào trong hoàn cảnh này mà chịu được. Thế là bùng kèo luôn anh em. Dịch bắt đầu vơi dần thì nó tìm trọ riêng. Bắt đầu cuộc sống mới, phòng óc đầy đủ tiện nghi, sạch sẽ đéo tả được, thơm tho, không bụi bẩn. Mình ghé chơi mà đéo ngờ rằng: Một cái thằng ngày trước ở dơ, bầy hầy mà giờ nó thay đổi quá. Phải chăng từ những giáo lý, tư tưởng của bà ấy đã làm thằng bạn mình giác ngộ hồng trần, tu thành chánh quả. Thấy thằng bạn tiếp tục phát triển công việc, tối về còn nghiên cứu mày mò thêm kiến thức. Mình nghĩ trong lòng ngon rồi. Quá được.

Đếch thể ngờ hồi trước tết 2022 mình lại có dịp ghé thằng bạn chơi. Qua ngủ nhờ thì biết nó vẫn tòn ten tin nhắn với em người yêu. Cố gắng níu kéo cuộc tình, mà mồm luôn nói cưới là không theo đạo. Khổ hai đứa cứ lưu luyến nhau, haiizzz. Nghĩ thằng bạn sao mà nó SIMP SIMP thế không biết. Bất đồng phụ huynh sống đếch được trừ khi gái không màn gia đình mà theo mình. Còn đằng này nghe theo mẹ, dựa dẫm không rời được lại càng khó hơn. Chuyện muôn thuở đời thường, không biết khi nào đến hồi kết được.

Sau những sự việc, nội dung tui có tô màu. Đúc kết lại tui nghĩ chắc anh em thừa hiểu vấn đề rồi nhỉ. Đó là những hệ lụy và hậu quả của một thằng đàn ông phải chịu dù sớm hay muộn nó cũng xảy ra.

Tui kể với mẹ nghe đến đoạn dọn qua người yêu ở thôi. Là mẹ tui phán KHÔNG ĐƯỢC rồi. Mẹ tui ghét cái kiểu ở rể ấy. Thằng đàn ông (chồng) sẽ bị khinh thường lắm. Chưa đề cập đến các đoạn sau nữa. Rồi bây giờ dang dở, nghĩ cũng buồn cho hắn. Xem như một bài học xương máu. Xuất ngũ xong, học và đọc nhiều cái ở diễn đàn thấy chia sẻ. Mình càng thấy xung quanh mình nhiều thằng SIMP bỏ mẹ ra. Đi ăn nhậu mà đến địa điểm nào cũng check-in gửi con ghệ. Đang trong cuộc vui lại nhắn tin với người yêu. Nói đến SIMP và vụ (.) non mơn mởn. Tui lại nhớ sâu sắc cái trường hợp của thằng đệ hồi đi lính cùng mình. Chuyện cũng khá dài. Tui sẽ tiếp tục ở đề mới.

—Chào anh em nhá, hẹn gặp anh em. Chúc mọi người cuối tuần thư giản.
 
Last edited:

BlackBlinders

Trợ lý tham mưu
Staff member
#4 Chuyện thằng bạn thời sinh viên (IT)

Các anh em biết không, đáng lẽ thời sinh viên, học sinh những chuyện tình cảm tui gần như chẳng có ấn tượng gì với những đứa xung quanh đâu. Mà từ ngày nhập môn tán gái, học-đọc các bài viết, tư duy của thầy. Trên mạng, youtube, với chuyện thực tại. Tui chẳng biết lúc nào mà kiến thức nó ăn sâu vào não mà liên hệ thẳng về quá khứ sâu sắc đến như vậy. Tui nhận ra rất nhiều điều của bản thân (cái này tui sẽ kể với anh em sau nhé) nó ngu, và đần đếch tả được. Suy nghĩ tui nó như thuật toán Youtube gợi ý nội dung liên quan vậy. Tui hồi tưởng liên hệ tất cả những người tui quen biết với những mối quan hệ trước đó, và hiện tại của họ. Tui tự rút kinh nghiệm cho mình. Không biết là đến khi thực chiến với mối quan hệ chính thức của bản thân thì mình có sáng suốt, phân tích, nhận định với anh em như dzầy không nữa. Haha.

Thằng bạn này thì chung nhóm với thầy chủ nhiệm. Tui cũng hay hoạt động đoàn, khoa nên cũng chung với thầy. Nên rất thường tương tác, đi ăn uống, hát hò, chơi game, đánh banh, bủng này nọ. Quá khư êm đềm một ngày nọ thằng lớp trưởng đăng video dìm nó trong nhóm. Nội dung video là hắn tự quay tự tát mặt mình đến đỏ bừng để xin lỗi người yêu. Đến giờ tui nghĩ thế đếo nào mà hắn làm được như dzậy. Rồi phép màu nào đó đưa hắn với gái trở lại. Mọi thứ sau đó khá êm đẹp vì gái còn đang học, mà năm 3 hắn đã thực tập có lương 600$ (Cần Thơ) cái thời buổi đó là nó to vãi chưởng. Nên việc ăn uống, đi chơi đồ đạc cho gái khá là ngon lành cành đào. Gái hắn ăn ngập cả mặt, mập cả thây chớ đâu có soàng. Hồi quen hắn, gái thon thả, đong đả lắm, hắn cũng ngon trai. Mỗi cái đen và khá thấp. Hết năm 3 là hai đứa ú ù thấy rõ, đứa nào cũng chọc hắn. Mà hắn còn vui chớ đếch giận hờn gì. Sau đó, cùng nhau tập Gym khá là hăng say. Động lực mỗi ngày.

Tiếp, tốt nghiệp xong tui đi nghĩa vụ anh em. Những tháng Tân binh chưa xong thì đã nghe tin lùm xùm hắn và gái xóa bạn facebook. Vì trong nhóm tui có thằng bạn chung nhóm với mấy nhỏ con gái khá thân với hắn nên cũng được biết lây. Em người yêu hắn sau khi tập Gym ngon lành thì được áp-phe nào đó mời làm mẫu ảnh thời trang không chuyên anh em ạ. Hình lên nườm nượp, em thon, đích cong, dzú thì đẩy đà. Xong thì biết gái cặp kè thằng khác ngon hơn anh em ạ. Không có chạy dream như thằng bạn mình. Chiến tranh nóng lạnh khá dài, đến ngày tui sắp hết năm đầu tuổi lính thì thấy hai đứa đăng ảnh chúc mừng sinh nhật các ông ạ. What the f*ck thiệt chớ. Sau đó được biết tin là hai đứa đăng ký kết hôn.

Và ngày tui xuất ngũ gặp lại tui bạn trong lớp thì như sét đánh bên tai, giấy đăng ký kết hôn bị xé rồi. Mà nghĩ muốn làm lại cũng dễ. À lúc hai đứa quay lại thì hắn cũng đã có con SONIC. Nhưng mà cái việc gái luôn chăm chỉ gym, rồi làm mẫu ảnh thì vẫn còn. Em ấy trắng trẻo, đẩy đà, đong đả sau những tháng ngày vất vả tập luyện. Chuyện sâu xa thì tui đếch hỏi nguyên nhân làm gì. Cái quan trọng tui muốn cùng anh em thấy là cũng là một câu chuyện mẫu ảnh không chuyên nữa.

Mà chính bản thân thằng bạn/thằng đệ tui, không phát triển bản thân khác hơn nữa ngoài việc chuyên môn hóa ra. Những thứ ta hay gọi là mindset lại rất là yếu. Việc ở cùng nhau, tồn tại song song mà một người luôn phát triển, tăng giá trị cao hơn, người còn lại thì không vương lên tí nào thì mối quan hệ sớm muộn cũng sẽ có vấn đề. Thời điểm em ấy còn là sinh viên dang dở, thằng bạn tui lúc ấy giá trị cao hơn nhiều. Nên dream đéo gì cũng đâu có màn. Chỉ sau vài lần mẫu ảnh là thấy có nhiều thay đổi ngay. Quán ăn hình ảnh chỉ trong nhà hàng, uống rượu vang chớ đâu như với hắn ở quán xá lề đường nữa. NHƯNG cái cốt lỗi từ đầu hắn SIMP đến độ tát muốn nát mặt xin lỗi gái. Tui suy ra phần nào hắn chắc chắn ghen với việc gái chụp ảnh mẫu. Vì khúc sau này có chụp kiểu 18+, đồ bikini ah anh em. Khả năng cao hắn ghen lồng lộn, và không chấp nhận được cái vụ này. Nên xảy ra mẫu thuận khá nhiều. Đến độ xé giấy đăng ký kết hôn (Chưa có làm đám cưới nhé anh em).

Tui vỏn vẹn vài chục dòng như thế. Anh em rút ra được gì thì rút nhá. Hay anh em có đúc kết cái gì hay ho thì hãy cũng nhau chia sẻ.
 
Last edited:

BlackBlinders

Trợ lý tham mưu
Staff member
Cảm ơn em, và mọi người đã quan tâm.

Mấy hôm tui mần mò tập cái võ Krav Maga. Mẹ bà ơi nó nhức tay, cơ, khớp tay, mình, cổ khủng khiếp quá anh em ạ. Nên cuối tuần tui tiếp tục lên bài cho anh em đọc nhá.
 

BlackBlinders

Trợ lý tham mưu
Staff member
#5 Chuyện thằng bạn cùng dãy trọ thất tình

Chào anh em. Tui đây vắng bóng mấy ngày vì nhức mỏi cơ, khớp, học hành thêm nhiều thứ.

Hôm nay tui mới trở lại đàm đạo cùng anh em. Tui thật biết ơn ông Trời vì ngay lúc này, khoảnh khắc này đã tạo một cơn mưa tầm tả giữa lúc ban trưa, ngay giờ nghỉ trưa như thế này. Nó như là một chất xúc tác dẫn truyền đến thần kinh, và tác động đến tiềm thức của tui về câu chuyện tình lãng mạn giữa trời mưa gió. Mưa trắng xoá, mọi thứ xung quanh ướt át, tái mét. Khung cảnh tái mét. Vì vậy, chính cơn mưa ấy đã làm cảm hứng thôi thúc tui tiếp tục chia sẻ những tản mạn về chuyện tình yêu đương với anh em.

Thằng bạn này ngày mới vào trọ tính hắn nhút nhát lắm, học cùng trường với nhau mà hắn vẫn còn nhiều e ấp. Thôi thì cũng dễ hiểu bởi ở xa lên thuê trọ học hành, phần sinh viên còn non nớt. Nhút nhát khi ở một môi trường mới là không có gì lạ với nhiều bạn tân sinh viên. NHƯNG không thằng bạn tui nhát thật các anh em ạ. Nhát như thế nào thì chuyện khá là và nhiều ở phía sau. Cái nhát thứ nhất là gặp cùng giới, mà còn ngại nói chuyện. Cái nhát thứ hai là gặp gái ngoài trường, các bạn học cùng thì coi như cứng mồm. Não trạng như bị kẹt số, không nhảy được. Chuyện cũng thường thôi, đến mối tình đầu của hắn từ hồi cấp 3. Chớ trêu thay, là gái ấy học ở tỉnh khác vì do không đủ điểm vào trường xịn (hay nói cách khác học không được thông minh ý) nhưng được cái có chút dễ nhìn, và dễ thương anh em. Bởi cái sự dễ thương, trắng trẻo ấy mà làm hắn lao đao con tim, lận đận đường tình trong những hành trình sinh viên của hắn.

Chuyện tình lãng mạn ấy được diễn ra ngay lúc này đây. Hắn nấu một hộp cơm chiên chân châu tâm đắc, hắn thái gọt những củ cà rốt, xắt thành lựu rất tỉ mỉ. Cùng với một con gấu bông được bọc chống thấm nước, khoác lên mình bộ áo mưa hiệu phân bón BACONCÒ vàng đèo trên con wave hơi tàn vì đã nhạt màu theo năm tháng. Những người trong dãy trọ tui ngày ấy chọc hắn đến đỏ mặt, ngượng lắm, nhưng ai cũng vui cười tủm tỉm cho hắn. Vì hắn có ghệ, chứ tui không có nghĩ được như bây giờ làm vậy là NGU đâu. Hắn không ngần ngại xa xôi hơn 30 cây số để đến đưa quà cho gái. Nhưng lúc chiều tàn khi chuẩn bị đi đá cầu thì thấy hắn về với vẻ mặt, sắc thái không được như ý lắm. Trông nhạt lắm anh em ạ, gái nhận quà và ăn cơm của hắn nhưng sao trong lòng hắn không vui lắm. Tui cũng chẳng hỏi thêm nhiều. Hồi còn nhắn tin bằng con Nokia chứ đếch có mạng xã hội lã lướt đủ kiểu đâu anh em ạ. Một thời gian tới ngày sinh nhật gái, hắn cũng tiếp tục chuẩn bị quà cáp chu đáo rồi tặng gái đàng hoàng. Hắn rất là chân chính trực vì quen gái rất lâu, qua trọ tặng quà chơi với gái mà vẫn không ân ái, trần trụi gì với nhau được. Giờ nhiều lúc trò chuyện cà phê cùng hắn nghĩ lại thấy hắn NGU thiệt. Hắn cũng nhận là mình NGU thật. Nên tui phá cười phì. Tui cũng từng NGU như hắn vậy, nhưng cái NGU của tui nó lạ lắm. Hồi sau, tui sẽ kể anh em nghe câu chuyện của mình.

Một ngày đẹp trời, nắng cũng không gắt, với phần nhà trọ là một ông chủ đã lớn tuổi người Hà Nội. Bởi vậy xung quanh trọ phủ cây cối xanh tươi, mát mẻ lắm, đúng kiểu công viên nhỏ. Hắn tủm tỉm cười dẫn gái tham quan phòng trọ của mình. À phòng ốc đồ đạc của hắn lúc ấy khá gọn gàn, quần áo lúc nào giặt cũng phải có comfort mới giặt, nếu không có hắn cũng phải ra đầu hẻm mua về mà giặt cho nó thơm tho. Gái tóc dài trung bình, mắt to tròn, cười dễ thương, trắng trẻo khá là xưng với hắn, hắn đen trùi trủi vì dằm mưa dãi nắng nhiều từ nhỏ, ốm o ló cả xương người. Gái thì mình dây trông cũng không kém phần gì. Mỗi chô nào cần nhô thì lại nhô ra nên cũng được lắm. Và lần đó là lần duy nhất gái hắn ghé thăm. Phần còn lại hắn cứ chạy đi chạy về qua bên chỗ gái ăn, học, ở. Bẵng đi một thời gian sau vì không biết phải nhắn gì, nói gì nữa mà hai người lại ở xa qua cũng chẳng có hẹn hò gì được. Hắn cũng bức bối, ức chế trong người lắm. Rồi sinh viên cũng vào mua học thể dục, quốc phòng. Cái mùa đi học là một dịp rất dễ để có người yêu, biết bao khối sinh viên có ghệ khi học xong. Dù vậy, hắn vẫn giữ con tim thuỷ chung tình cho riêng mình. Hắn chỉ nghĩ có một mình ên gái thôi. Nhưng đời đéo như mơ. Gái vừa học vừa có thêm bạn vui chơi, lại còn trường. Thì tất nhiên chuyện gì đến cũng sẽ đến, cái quan trọng là vấn đề thời gian. Tin nhắn gái trả lời hắn càng ngắn gọn, xúc tích hơn. Một phần trong tâm trí sinh viên mới lớn, luỵ tình thì sẽ hay đa nghi ngờ gái có thằng khác. Mà gái có thằng khác thật đếch còn nghi ngờ gì nữa. Mâu thuẫn cũng đến một cách bất ngờ, và dứt khoát. Vậy là gái đá hắn, như cái cách gái đá thằng đệ tui ở Chapter#1, đá một cách không bàng hoàng, không gặp mặt một lần nói chuyện. Không còn nghi ngờ gì nữa thế là hắn thất tình. Buồn, buồn, buồn, người ngượm bần thần, không thấy chút phấn chấn, hay sức sống. Hồi đó có mấy bà chị học trước cũng chung dãy trọ, nhìn phát phán hắn thất tình ngay. Hắn không còn chối cãi gì nữa, tui cũng biết luôn sự thật. Thằng bạn tui học điện, nên mấy cái điện vặt trong nhà là làm được tất, hay qua sửa cho mấy bà chị, sửa quạt linh tinh. Nhưng tiếc là thằng bạn tui không phải anh thợ điện may mắn. Thấy vậy, mấy chỉ rất hay rủ hắn đi uống nước, dạo phố xung quanh. Một phần cũng thân quen vì hay qua trọ mấy chỉ ăn lẩu mừng này mừng nọ ấy anh em. Nên khá lâu tâm hồn hắn mới nguôi ngoai chuyện tình đầu. Nó là những giai đoạn của sự đau khổ, ban đầu hắn từ chối chấp nhận sự thật, hay bực bội với thằng bạn cùng phòng, cũng nhiều lúc mặt nóng-mặt lạnh với nhau. Và rồi cuối cùng hắn cũng chấp nhận sự thật rằng gái đá hắn không thương tiếc, chấp nhận sự thật mà sống tiếp.

Niềm vui trở nên hân hoan hơn vì em gái của mấy chị ấy lại lên để đăng ký nhập học. Em ấy xinh hơn cả em người yêu cũ của hắn. Dễ thương, mắt to, da có chút bánh mật. Chuẩn gái ngây thơ luôn anh em ạ. Mà anh em có biết là, tâm lý con người mình khi quen người yêu khác thì sẽ một phần nào đó người yêu mới có nét giống với người yêu cũ từ ánh mắt, nụ cười, làn da, mái tóc, giọng nói, hay màu tóc, kiểu tóc...chưa. Tui thấy nó có thật sự ý, bởi chính tui cũng vậy. Người yêu cũ mắt to sáng, mấy em sau này cũng to hẳn và khá dễ thương. Chẳng biết là làm được đếch gì không nhưng lòng hắn vui lắm. Tui cũng vui thấy mẹ luôn. Vì trong dãy trọ có thêm gái mà. À có nhiều câu chuyện của các chị ở trọ nữa, chính tui đã trải nghiệm luôn các ông ạ. Nhưng hãy để hồi sau nhé.

--Mưa đã ngớt, cũng đến giờ chuẩn bị cho công việc. Hẹn anh em phần kế tiếp nhé--
 
Last edited:

BlackBlinders

Trợ lý tham mưu
Staff member
#4.1 Chuyện thằng bạn cùng dãy trọ thất tình (tiếp theo)

Vậy đấy anh em, thấm thoát tui và thằng bạn cũng qua hết năm học đầu tiên. Hai thằng cũng thân hơn, ăn ngủ có nhau. Sẻ chia cái ăn, cái mặc đúng nghĩa. Và rồi 2 thằng tham gia đội nhóm trong trường. Quản cũng nhiều em gái. Nhưng thằng bạn tui như đã nói từ đầu là khá nhát gái, không có được tính chủ động. Đến cả về sau này trong một mối quan hệ mơ mơ hồ hồ, hai đứa đi chơi cùng nhau, ăn uống cùng nhau, hẹn hò nơi thân mật. Ấy vậy mà thằng bạn không dám nắm tay, hay hôn gái. Giờ nghĩ lại mà tự trách mình NGU. Tui cũng chịu luôn với những pha chở gái tựa vào vai, thế mà lúc chộp hình chung hai đứa lại không dám ôm gái chộp hình. Chưa có cái NGU nào như cái NGU này. Tay không nắm, môi không hôn, chịch thì khỏi bàn đi. Làm gì dám đưa gái vào nhà nghỉ với cái bản lĩnh này. Cơ mà, thằng bạn hay có trò tặng quà, bày các quà khác nhau trong hộp đủ thứ vụn vặt ở các dịp lễ khác nhau bao gồm cả sinh nhật. Những lúc chuẩn bị gói quà tui thấy mà 2 thằng cười tũm tĩm, hắn vui lắm.

Rồi thời gian trôi qua chúng tui tốt nghiệp, hắn đi làm ở nơi xa. Lâu lâu về thăm thì tiện đường sang thành phố của gái. Khá là bất tiện ở khoản này. Đã vậy, tiếp tục hắn vẫn không làm gì gái. Hậu quả của việc nhắn tin nhiều là nói quá nhiều thứ đến độ không biết nói gì thêm nữa, ngoài những lời hỏi thăm ăn uống hay công việc. Không có cái gì gọi là gắn kết, kết nối cảm xúc cho nhau. Thế đấy, mối quan hệ của thằng bạn tui nó loằng ngoằng lắm. Bỏ mà không có cớ để bỏ, tiến tới thì cũng chẳng đủ niềm tin. Có nhiều lần hai người đi chơi cùng nhau, nhưng gái không cho đưa đến tận nhà. Mà phải bỏ ở một khúc xa rồi lội bộ vào. Không công khai cho ai cả, thậm chi là bạn bè. Chẳng ai biết hắn quen em ấy, kể cả mấy thằng bạn chung với hắn, có mỗi tui và thằng thân cấp 3 ngủ chung với hắn mỗi ngày.

Đến một ngày trớ trêu thay hắn vướng vào một tin nhắn khi gái chia sẻ tâm trạng khi làm việc gò bó, áp lực. Gái đề cập mấp mé mối quan hệ thì hắn bị dính vào. Ngày trước NGU đến độ tỏ tình qua tình nhắn anh em à. Hắn gửi tui xem để tìm cách trả lời. Ui nó sến súa vãi cả chưởng, mà hồi đó tui còn NGU lắm anh em ạ. Không giúp được thằng bạn mình. Mà tui thiết nghĩ, dù có biết nguyên tắc là đếch tỏ tình qua tin nhắn hắn cũng không nghe. Vì về cơ bản tui chợt thấy hắn loé lên tia sáng khi gái đề cập mối quan hệ với hắn. Đọc được tin nhắn mà VUI THẤY MẸ luôn ấy. Nên tui nghĩ lúc ấy khả năng đĩa đói, hay gọi là SIMP vừa ý.

Ấy vậy mà hai đứa chịu nhau mới kinh. Những tháng ngày trôi qua dần trở nên nhạt nhẽo khi gái ngày càng bận bộn với công việc. Hắn thì chưa có kỹ năng gợi chuyện, cảm xúc để gái nói chuyện nhiều hơn. Vì vậy, phần nào cũng bất lực khi cả hai ở xa nhau nhiều lắm. Tận vài tháng hắn mới về thăm gái được. Mình cũng thấy bất ổn nhưng với mindset của thằng bạn không chấp nhận thay đổi ngay được. Thôi thì lâu lâu mình gợi cho thằng bạn suy nghĩ. Ồ vậy mà sao đấy hắn nhắn tin vui vẻ với khá nhiều em ở gần nơi làm. Cái khó là gái làm SPA, lại còn khả xinh nên vệ tinh quay quanh rất nhiều. Thế đấy, rồi cũng xong mẹ luôn chẳng có gì sau đó nữa. Những tháng ngày trôi qua tiếp tục nhạt nhẽo trong đời.

Chúng ta cần biết rằng dù gái nào đi chăng nữa nếu không nói là hoàn toàn thì gần hết mẹ là gái rất thích được đụng chạm. Vuốt ve, mơn trớn, hay là gần gũi thân mật ý. Có điều phần lớn gái để tụi đàn ông chúng ta thực hiện, em nào tinh tế hơn thì gợi ý rất hay về việc này. Nhưng thằng bạn tui không bắt được nhịp và càng lệch nhịp sau đó. Và trường hợp của thằng đệ tui từ đầu cũng vậy. Gái rất muốn gần gũi, nhưng không sắp xếp được gặp nhau, không dành cho nhau được. Vậy nên, mối quan hệ chẳng đi đến đâu mặc dù đã quen nhau lâu.
 
Last edited:

BlackBlinders

Trợ lý tham mưu
Staff member
#6 Chuyện ông anh là khách thân thiết của quán cà phê

Loay hoay ở thời sinh viên thì các anh em đọc sẽ nhàm mất. Tính tui trước khi đi nghĩa vụ hay ẩu tả lắm. Như việc làm cờ-lip cắt ghép các đoạn phim nhỏ mà quen chỉnh các đoạn thừa đi như: cái bãi cỏ có rác, cái bàn bị xấu, cái ghế mất logo, hay là quên chèn giới thiệu tên ý. Nên là Chính trị viên bắt tui ngày nào cũng làm toán nhẩm cộng, trừ, nhân, chia gần hết mẹ nó 2 năm lính. Sáng, trưa, tối lúc nào cũng in sẵn để đó trước khi vào ngồi máy tính là phải làm. Vậy đấy mà giờ trí nhớ tui nó chứa được nhiều kỷ niệm lắm. Nhưng tui đang hoài nghi nếu nhớ nhiều thứ như vậy thì liệu mình còn bộ nhớ cho những thứ khác tương lai không. Ngớ ngẩn thật sự. Tui định là sắp nó vào nội dung ở các phần sau, nhưng mà thay đổi khẩu vị cho anh em chút vậy.

Trở lại câu chuyện, đó cũng là thời gian tui xuất ngũ đi thăm những người quen nơi mình từng học thời sinh viên. Những quán tui đã làm. Kỷ niệm nhất là quán cà phê trong con đường gần trường tui, trước đó đã xuất hiện trong mở của tui như kiểu Dẹjavu ý. Cô chú ở đó đều đối xử tốt với nhân viên lắm. Làm quán cà phê mà ăn sáng, ăn trưa, ăn tối, thích gì thì cứ pha mà uống. Riêng nước chai thì không thôi. Đó là ông anh trước dạy lại như thế. Nhưng cứ mỗi tháng tui làm 1 lon redbull vì nó là bull Thái nên uống thích lắm. Tại đây có hai người anh làm thay đổi tư tưởng, tâm tư tình cảm của tui. Ông anh thứ nhất, khai sáng cho tui việc đọc sách, học được Kỹ năng buông bỏ của Leo Babauta. Ông anh thứ hai, ổng xã hội hoá hơn, phần vì trước đó ăn chơi khét tiếng chỗ hẻm, đường trọ. Mặt ổng cũng bụi bậm lắm, tình trường thì đầy mình, ấy vậy mà ổng làm trong ngân hàng. Đêm về thì đi cho vay. Đam mê độ con sirus khá chất và tặng luôn cho thằng bạn làm CA. Ông cũng sắm luôn con SHi sau đó vài hôm. Có con vợ khỏi phải bàn về độ nhan sắc, nhà gái cũng khá giá nhưng không bằng bên chồng. Cuộc sống vốn dĩ êm đẹp, vì có đứa con gái rất khả xinh. Nhưng không phải vậy.

Tình cờ là hôm tui tìm lại quán cà phê thì mặt bằng đã đổi chủ chạy quanh con đường thì gặp cái mặt quen quá chừng mà trông không được vui lắm. Trời cũng vừa chiều tối. Thấy hắn một mình với ly cà phê còn mới, rít một hơi thuốc nhã ra mà nặng trĩu tâm sự. Anh em gặp nhau hỏi thăm thì ổng dùng ẩn dụ để nói chuyện con vợ đang có ý ngoại tình. Nghe vài câu tui đọc vị con mẹ nó luôn. Nhưng mà vẫn im lặng lắng nghe ổng kể chuyện. Anh ấy cặm cụi kiếm tiền để tương lai có thể làm những chuyện lớn lao hơn. Vậy nên người giàu họ càng giàu anh em ạ. À có cái điểm này đi chơi chở vợ con thì xe SHi, chớ còn đi làm ổng chạy con sirus thường thôi. Vợ phần vì chăm con ở nhà, quản một ít sổ sách nên phần cũng quởn. Tòn ten đi tụ tập bạn bè nhiều hơn, có những lúc gặp cả trai riêng, mà lại là thằng NYC, xe ổng gắn định vị nên đi đâu hắn phôn đàn em cái rụp là biết đang làm gì. Hắn xem được luôn tin nhắn thằng kìa nhắn tin ngọt ngào với con vợ. Hắn tức điên. Nhưng ổng làm như không có chuyện gì cả. Ổng vẫn âm thầm xem ẻm làm gì thôi. Còn việc ổng đi làm vợ có vào khách sạn ngoạm cu thằng khác không là điều chưa biết được. Hắn nghĩ mà buồn. Con vợ sanh con xong mà eo ra eo, mông ra mông, dzú thì một dzú. Anh em nhìn là đếch biết có con đâu, đã vậy mặt chỉ son phấn nhẹ thôi, vì về cơ bản đẹp và trắng sẵn rồi. Thì như chúng ta biết rằng, đọc nhiều bài tư vấn của thầy, với phần trải nghiệm cá nhân cũng được chút ít. Tui hỏi thẳng ổng lần chịch vợ hay lần dzỗ mông con vợ gần đây nhất là lần nào. Ổng hơi ngớ người vì câu hỏi của thằng em. Nhưng mà hắn phải suy nghĩ cả hồi lâu. Rất lâu rồi chưa làm gì cả. Vì mãi tính toán dòng tiền như nào thôi. Ổng nghĩ, kiếm nhiều tiền vợ con sung sướng, ăn no mặc đẹp, sang sang chảnh chảnh là được. Chớ còn chuyện có con rồi nên chịch, hay thân mật không quan trọng nữa.

Bằng những gì đã đọc, học được của ThayGiaoGiang thì tui thuyết giảng lại cho hắn. Ổng đếch ngờ rằng, một thằng thư sinh mấy năm trước còn khờ khờ dại dại không biết tình yêu là đếch gì giờ lại tư vấn, lên lớp cho thằng đã có vợ. Thế là tui được chơi miễn phí mọi cuộc vui đến khuya. Sau đó, ổng đặt sẵn cho tui cái khách sạn khá đẹp và tiện nghi. Chia tay, tui cũng không quên nhắc hắn nên nhanh tay móc bóp ra tặng hắn 2 cái Sagami 001. Vậy là thế đéo nào về phòng tắm rửa sạch sẽ vừa ra nhảy lên nệm tung một phát cho đã người thì ngoài cửa đã rõ cọc cọc, tưởng chủ khách sạn nhắc nhở gì. Hoá ra là ổng o-đờ cho một em mơn mởn gửi lời cảm ơn tui. Tui cũng đếch để ý rằng phòng ổng đặt cho mình xung quanh toàn tranh nghệ thuật. Một tấm thí dụ cho anh em xem nè: Ảnh bự quá anh em. Tui úp không toàn khung được. Nên cắt ra vậy nhé. Tui thấy thích tấm này định làm ảnh nền máy tính mà google lens không kiếm được nó gốc từ đâu. Em gái vừa vào loay hoay đã khen: "Anh cũng biết chọn phòng lắm đó."
1652199057798.png

Vậy tóm lại, thì làm sao để cân bằng cái chí muốn lớn lao của cá nhân mình mà đảm bảo được hạnh phúc gia đình cũng không phải là điều dễ làm. Anh em có đọc bài đầu tiên thì sẽ thấy như chuyện của thằng đệ tui. Nó gần như giống nhau về mặt cảm xúc, tinh thần ở gái. Muốn gần gũi, muốn được chịch. Được mân mê, vuốt ve. Muốn thân mật, muốn ngọt ngào, lãng mạn, tình cảm yêu đương thực sự. Thằng đệ tui thì mãi lo học, phấn đâu cho tương lai, cũng như ông anh cũng phấn đấu vì tương lai to lớn hơn. Nhưng khác nhau ở chỗ là khoảng cách. Thằng đệ tui cái khó là khoảng cách. Nhưng không khó về khoảng cách mà chính họ cũng không tận dụng, và làm tốt được trong việc giữ gìn mối quan hệ, nâng niu, vun đắp tình cảm. Hầy, âu cũng là tình yêu. Muôn hình vạn trạng, muôn sắc muôn màu.

P/s: Chuyện cũng chưa lâu. Tháng sau có dịp tui ghé chơi sẽ ghé hỏi thăm hắn xem tình hình thế nào rồi. Tui sẽ cập nhật cách xử lý cho anh em.
 
Last edited:

BlackBlinders

Trợ lý tham mưu
Staff member
#7 Bỏ việc ra đảo theo gái vì nhắn tin không thấy trả lời

Hết con mẹ nó cách để nói luôn anh em ạ. Thằng bạn tui hồi trước đợt dịch tui có điện thoại hỏi thăm vì lâu lắm rất ít gặp hắn. Giọng nói yếu ớt, héo hon, mặt mài xanh xanh nhớt nhát y như thằng bệnh, mà hắn bệnh thiệt. Nhưng đếch phải bệnh vì dịch mà là vì si tình. Hổng hiểu sao tham gia lớp học anh văn nâng cao trình độ giao tiếp vì công việc. Ấy vậy phải lòng em dạy lớp đó hay nói nôm na là thích cô giáo. Nhắn tin trau đổi, rồi nói chuyện đề cập đến tình cảm bị em ấy chặn đường: ”Ngoài chuyện học hành liên quan em không muốn bàn đến chuyện khác”. Sau nhiều ngày chịu không nổi vì thích em quá. Hắn nhắn con mẹ nó tin tỏ tình là có ý thích ẻm. Vậy là xong, em từ chối thẳng thừng. Thế là buồn bã, mệt trong người bệnh lâm sàng. Ăn, húp cháu đã ngày thứ 6. Chịu chứng quá bình thường.

Hẹn hò chưa có, đi ăn cũng chưa, nắm tay cũng đéo, ôm hôn cũng không nốt. Thân mật, chịch cũng đéo có. Ấy vậy mà buồn bã sinh bệnh. Hành hạ bản thân, có đáng không? Hắn cũng hiểu nôm na, và ngộ ra. Sách vở bình thường tiếp tục đi học, dăm ngày đầu thì ngại lắm rồi cũng quen. Được dịch nên làm từ xa tại nhà. Lúc đó đi đảo được nên hắn và nhóm đi ra ngoài đảo tận 1 tháng làm việc. Được bạn bè quen, đi chơi bên ấy có quen 1 em gái. Thảo nào, thấy hắn đi có mỗi đảo đó suốt. Chuyện cũng chẳng có gì khi vừa rồi tui ghé thăm con bạn mở cái quán kiêm cái shop thời trang. Được biết là hắn về hẹn con bạn tui uống nước chia tay. Chúng tui là học chung cấp 3, và chơi với nhau đến giờ. Hắn cũng có nói, nhưng nhà tui ở xa nên khôn tham gia được. Nhỏ bạn tui cũng kiểu phong cách đường phố ấy anh em nên nói chuyện cởi mở, hòa đồng lắm, nên dễ chia sẻ lắm. Thì không hiểu vì lý do gì đi đi lại lại, chơi rồi về từ đảo quen được một em ngoài đấy. Xong không biết là thủ thuật đưa đẩy hay sao mà thằng bạn tui chỉ vì gái không hồi âm tin nhắn nhiều ngày liền lại quyệt định BỎ VIỆC, ra đảo VỚI GÁI. Cái này không là thủ thuật thì nói chắc chắn luôn là sợ mất con mẹ nó gái chứ gì. Lụy đếch tin được các anh em. Xâu chuỗi các sự kiện lại, và tính cách mà tui biết hắn từ thuở còn đi học đến bây giờ thì: "Ổ, hợp lý mẹ nó rồi." — Hắn chia sẻ với nhỏ bạn tui, mà kiểu con gái hiểu tâm lý có gì đó mới đi á anh em. À kiểu tò mò nên hỏi tới thì biết được chớ không thôi hắn cũng chẳng có lý do để nói. Nghe xong mà tui bàng hoàng.

Từ trước đến giờ, bạn bè của tui ai mà có người yêu là tui mừng lắm, vui lắm. Lần này sao dzui chẳng được. Vì trước đó cũng đã vài thằng chạy theo gái xong lao đao, lận đận mấy lần rồi. Chẳng biết đi đến đâu nữa, nhưng dạo này hắn ít trả lời tin nhắn. Tui cũng chưa cập nhật được tin hình, thôi thì cũng sắp Tết nữa rồi. Tết về lại gặp nhau. Đó là hôm vừa mùng 8 còn gặp nhau ngon lành cành đào đấy, đùng một phát Tháng Tư này hắn làm tui đột ngột quá.

Khi còn ngồi trên ghế nhà trường quen gái là tui đã có tư tưởng đếch dọn qua nhà trọ gái ở chung rồi mặc cho là có kế nhà nhau. Gái có đề nghị thì tui cũng từ chối. Ăn ngủ chịch chán lắm. Làm cái mẹ gì riêng tư gái cũng hỏi và tò mò. Khó chịu lắm, và ti tỉ vấn đề. Và khi tham gia diễn đàn của thầy tui càng thấm nhuần cái tư tưởng ấy. Vì vậy, mục tiêu chính của cuộc đời không phải là gái chắc chắn là như vậy. Nhưng nếu nói không cần có gái là hoàn toàn không đúng. Anh em nghĩ sao?

Nếu là anh em, anh em có ra đảo theo gái không? Trong khi công việc đang rất ổn, ăn uống đầy đủ, sắm sửa đủ thứ trên người. Qua vụ cô giáo tiếng Anh ngày gặp lại hắn, hắn tròn trịa phát tướng nhìn tướng sang hẳn, nhìn là biết có tiếng đó anh em. Quần áo đầu tóc đơn giản mà gọn gàng. Có mỗi cái hắn vẫn còn mang dép quai hậu kiểu biti's ấy. Giống kiểu con nít vậy. Mà tui để ý mấy thằng tui biết và chơi chung với nhau, mang dép kiểu này đến khi đã hết thời sinh viên toàn lụy tình, suy tình, với đội gái lên đầu, số còn lại là nhát gái. Hết.

Hay có chẳng là hắn dám mạo hiểm nhỉ. Haiiizzz. Thằng bạn tui.
 
Last edited:
Ước gì mình đọc được thread này sớm hơn. Nhưng không sao, muộn vẫn hơn không. Ủng hộ anh tiếp tục ra post.
 

BlackBlinders

Trợ lý tham mưu
Staff member
Ước gì mình đọc được thread này sớm hơn. Nhưng không sao, muộn vẫn hơn không. Ủng hộ anh tiếp tục ra post.
Đồng chí đồng cảnh ngộ cháp # nào thế. Chia sẻ với anh em luôn.
 

BlackBlinders

Trợ lý tham mưu
Staff member
#8 Chạy theo gái vào Đà Lạt thăm gái

Chuyện chạy theo gái xưa nay chưa bao giờ có kết cục cả. Thật vậy, vào đến nơi hắn gọi điện, nhắn tin gái không chịu ra gặp mặt. Nghĩ nó đắng lòng giùm thằng bạn tui. Hắn làm ở một công ty có chức cũng không nhỏ, tạm gọi là có quyền lực. Mà mẹ bà nó, thầy dạy và nói mãi đếch có SAI. ”Con thầy, vợ bạn, gái cơ quan.” Tốt nhất là không dây vào.

Thế đéo nào lại phải lòng em gái mới vào đâu độ cũng được gần 1 năm. Hai người nhắn tin qua lại, hẹn hò chỉ dừng ở mức uống nước. Cách nói chuyện, nhắn tin với thằng bạn tui ở thế chủ động hơn hắn. Suy ra, gái có cũng trải qua không ít cũng nhiều mối quan hệ mập mờ, trong sáng, đen tối gì đó. Bởi những tin nhắn nghe là biết được ngay. Gái hay thả thính hắn thử xem. Mà hắn non dạ quá anh em ạ. Thằng bạn tui nó thật thà mà hoá dại. Pickrep chẳng khác nào một thằng LUỴ GÁI cả. Với một đứa con gái làm ở một bộ phận cũng đạt được thành tích trong công ty, lại còn hoạt bát, khả xinh thì việc nhiều thằng nhắn tin là quá đỗi bình thường. Tuy là chức quyền hắn có hơn thật, nhưng xét về tán tỉnh lại CHÁN NGẮT. Hắn bị đưa đưa đẩy đẩy từ thính này đến bẫy khác. Rồi đến độ thời gian cũng lâu, tin nhắn bắt đầu đề cập tình cảm. Một ngày hắn chịu không nổi, lấy hết can đảm nhắn thích gái qua Messenger. Kém chuyên nghiệp vãi chưởng. Làm đéo gì gái chịu đâu, chỉ coi như đồng nghiệp bình thường thôi. Nhưng mà ăn uống, đi chơi thì vẫn chơi bình thường. Vậy đấy, đếch hiểu sao đi chơi nhiều mà đếch dám nắm tay hay hôn hít gì cả. Lại còn nhắn tin tỏ tình thì mẹ nó nhục ơi của nhục.

Sau đó, thì vào công ty gặp mặt hằng ngày hắn bắt đầu ngượng ngượng. Còn gái thì khá bình thường. Như không có gì quan trọng xảy ra cả. Tức mình quá, hắn thẳng thắn nhắn tin nói chuyện nữa là có muốn mối quan hệ này phát triển hơn không. Tui tóm ý nôm na là vậy cho anh em chớ không nhớ rõ nhiều ý hắn kể. Để mà nhớ rõ quá thì đâm ra nhớ bậy, bịa chuyện nó không thực. Và gái lần nữa từ chối hắn. Vậy là hắn BƠ con mẹ gái luôn anh em ạ. Không nhắn tin, hẹn hò, đi chơi đếch gì nữa, cũng đếch có tâm sự công việc đách gì luôn. NHƯNG mà gái cao tay thật, chủ động nhắn tin hỏi thăm hắn rồi mời đi uống cà phê nói chuyện. Kiểu thấp cho tí hi vọng, rồi dập tắt vậy anh em ạ. Thằng cặc bạn tui đi chớ sao không đi. Như có hi vọng trở lại vậy, và hắn cũng ấp ủ niềm hi vọng kết nối với gái. Cũng được vài tháng suông sẻ thì đột ngột gái về Đà Lạt làm. Từ lúc về đó, thì xa mặt cách lòng với phần thằng bạn tui cũng còn hấp dẫn gì khi xa mặt. Gái ngừng liên lạc ngay. Hắn một chú chim non dại như bao thằng SIMP khác. Tìm cách đi Đà Lạt kiếm gặp gái. Kết quả là đắng lòng, héo hon, mòn mỏi.

Thắm thoát thời gian trôi, hắn buồn rầu, suy tư, sầu đời, đắc đíp mà phây-búc khá sạch. Không có chia sẻ tâm tư tình cảm gì trên facebook nhiều. Kiểu ngậm đắng nuốt cay vào lòng vậy. Chúng tôi gặp nhau hồi Tết vừa rồi, đúng nghĩa ba thằng bạn ngồi nói chuyện công việc, tương lai, chia sẻ các dự định. Đâu đó hơn mấy tiếng đồng hồ. Hồi hắn thất tình, hắn nói: Hắn nghĩ rằng trên đời này sao tìm được gái khác như em ấy luôn. Thông minh, giỏi giang trong công việc, hoạt bát, lanh lợi, lại còn khả xinh,...Hắn bị mắc bệnh THE ONLY. Xem gái là duy nhất. Nên nó cứ theo thằng bạn tui mãi một thời gian dài. Cũng như trải qua sự đau khổ, mà trong đau khổ lại có nhiều tầng. Tầng cao nhất, và cuối cùng cũng là tầng khó nhất đó là sự CHẤP NHẬN.

Nói là hẹn hò nhiều vậy chớ cũng đếch khác gì trường hợp thằng bạn ra đảo tui đã kể anh em. Nắm tay chưa, hôn đếch có, chịch thì càng KHÔNG rồi. Vậy mà ảo tưởng để tin nhắn đưa đẩy cảm xúc rồi gây thương nhớ. Mà gái lại hay ở trò tạo tia hi vọng cho thằng bạn non nớt trong tình cảm này. Tui còn nhớ hôm đó xin hắn tin nhắn úp cho anh em xem SIMP cỡ nào thì hắn xoá hết rồi. Vả lại cũng lâu lắm rồi.

Thằng bạn tui, hắn có con game giải trí. Không thì tìm tài liệu nghiên cứu chuyên ngành. Mấy lần cài hệ điều hành cho hắn, có thấy khá nhiều tài liệu chuyên ngành, và mục "recent" là có mở những thứ đó. Ấy vậy mà, lúc nhắn tin gái lại đếch làm gì khác. Cứ chạy vòng vòng xung quanh gái. Tập trung quá vào tin nhắn là LU MỜ mẹ lý trí, cảm xúc. Check vài cái lịch sử thì đếch thấy PỎN, sex gì cả. Và tui cũng thử hắn thì hắn không LOSER như thế. Nhưng mấy cái hắn xem ở Youtube thì giá trị quá LOW. Nhạc thì các lofi buồn bã đếch có vui đời được.

Tuy nhiên, về phần bạn bè hắn rất tốt vì có lần cho tui mượn hẳn 10 triệu. Đếch có lãi gì cả, khi nào có thì trả. Thời điểm đó hắn chưa có chức quyền như bây giờ đâu. Cái tánh tốt với bạn bè vậy đấy. Phải chẳng cũng là nhược điểm trong chuyện tình cảm vì quá thật thà, và tốt tính quá. Hay cao xa hơn là kỹ năng tán tỉnh gái. Haiizz. Tui cũng buồn cho thằng bạn nhiều lắm, ngày nhập ngũ ở An Giang được dịp vào Sài Gòn. Hắn mừng lắm, chở tui khắp nẻo đường ăn uống, nói chuyện như sáo. Còn rủ tui xuất ngũ nhớ lên SG với hắn. Thôi thì tới đây thôi.

Câu chuyện tình cảm của hắn còn vài cái nữa anh em ạ. Có cái đần lắm lúc sau tui kể tiếp với anh em vậy. Chào anh em.

Đêm!
 
Last edited:
Hay đó. T cũng đang ấp ủ chủ đề về nhân tướng học( chủ đề này nói về trải nghiệm thực tế ko phải sách vở). Khi nào hoàn chỉnh để viết bài cho ae đọc tham khảo
 

BlackBlinders

Trợ lý tham mưu
Staff member
BETA hóa anh hùng cứu gái bị ”tàn phế”

Tôi không biết dùng "tàn phế" có xác nghĩa chưa nữa. Thôi thì các anh em đọc mà suy ngẫm chớ tui ngưỡng mộ đồng chí này quá xá. Đã vậy còn sắp cưới mới KINH. Tình cờ tui đọc được nên sưu tầm lại cho anh em chiêm nghiệm.

Trích nguyên văn:
Chào mọi người, không liên quan đến xxx mấy nhưng cho mình hỏi là có ông nào có ny bị mắc hội chứng siêu lười không ạ, mình và vợ sắp cưới bằng tuổi, yêu nhau gần 4 năm và chuẩn bị cưới.
Nhưng có 1 vấn đề là cô ấy siêu lười, mọi việc nhà từ dọn dẹp nhà cửa, nấu cơm, đi chợ, rửa bát đều là mình làm hết. Cô ấy ngoài việc ăn ra không phải động tay vào bất cứ thứ gì, ăn xong là tót lên giường xem tóp tóp, đến cả việc uống nước hay bất cứ thứ gì cô ấy cũng nhờ mình lấy.
Trong suốt thời gian qua mình cũng quen rồi và cũng rất chiều cô ấy nên mình làm hết chả cằn nhằn gì, nhưng có vấn đề quan ngại là không biết sau này có con thì chắc mình phải chăm cả mẹ lẫn bé luôn, không biết mọi người có ai chữa thành công căn bệnh này không cho mình xin lời khuyên
😂

À mà mình không phải kiểu ng đàn ông biết làm mỗi việc nhà nhé, nguồn kinh tế chính của gia đình vẫn là do mình, vậy mà đảm đương luôn cả công việc nội trợ, làm đàn ông có sung sướng gì đâu cơ chứ
🥲
 
Last edited:

BlackBlinders

Trợ lý tham mưu
Staff member
#9 Tiếp nối Chuyện vào Đà Lạt thăm gái

Nhân tiện hôm nay gặp gỡ thằng bạn ghé thăm. Chúng tui lại tâm sự nhau nhiều hơn. Tui cũng kể hắn nghe nhiều chuyện về tình cảm. Thì tui đề cập chuyện hắn vào Đà Lạt thăm nó chi tiết hơn. Tuy nhiên, có chỗ này cần làm rõ để anh em đỡ hiểu lầm. Là khi hắn buồn chuyện tình của gái trước đó thì hắn gặp phải em này. Và tất nhiên tui sẽ kể vào số # sau. Topic này sẽ nói về em Đà Lạt. Chuyện tình của hắn luôn nói tiếp nhau không quá lâu. Và em này cũng thế, thật tình cờ trong lúc thất tình cũng độ 3 tuần thì hắn gặp ẻm. Công việc, đi du lịch cùng công ty rồi xả giao rất tâm đầu ý hợp. Hai người luôn say sưa buôn chuyện với nhau, có khi gọi đến tận đêm, nói đến tận khuya, nhắn đến tận sáng 1h - 2h. Đến độ khiến hắn quên cả người yêu trước đó. Đã thế, gái này lại còn duyên dáng, dịu dàng, tóc dài, da trắng kiểu hiền thục vậy đấy anh em. Hắn và em cùng làm chung công ty. Haiizzz.

Từ các câu chuyện từ đầu đến hôm nay. Chuyện tình của thằng bạn tui xoay quanh mỗi gái cơ quan. Thế đếo nào tui cũng chẳng hiểu nổi thằng bạn. Mê gái cơ quan đến dzậy là cùng. Hai đứa hẹn hò, đi chơi, ăn uống, nhậu cùng nhau cũng hơn 3 tháng. Tay cũng đã nắm, ôm eo, thật mật. Nhưng đếch hôn. Chịch cũng đếu có luôn. Mãi nghe hắn kể chuyện mà tui quên hỏi luôn là THẾ ĐÉO nào lại không hôn và thân mật hơn nữa là chịch? Khoản này tui sẽ hỏi hắn khi có dịp. Hoặc là có chịch mà hắn dấu vì giữ hình ảnh trong sạch vững mạnh chăng. Tính hắn xưa nay đến giờ rất luôn giữ hình ảnh văn mình, lịch sự ấy anh em ạ. Thôi thì nói vậy. Chúng ta quay lại chuyện chính.

Sóng gió tình trường luôn đến với hắn như "Trường giang sóng sau xô sóng trước vậy". Ẻm xích mích, mếch lòng với sếp. Nên không còn thuận hòa để mà làm việc được nữa. Vì vậy, gái quyết định nghỉ việc. Tìm xin việc ở những công ty khác. Thế mà đời không như mơ. Gái không xin được việc nữa. Nên đành về nhà ở Đà Lạt tìm việc là công tác tại quê nhà. Thì đến đây, trước và sau khi đi ẻm có hỏi hắn vài câu như này, anh em cùng nhau mà LUẬN: hắn và gái bằng tuổi

—Tui nghỉ làm rồi [ấy] có buồn không?
—Tui về Đà Lạ [ấy] có buồn không?


Nếu là anh em thì anh em sẽ trả lời như nào? Tui rất muốn nghe anh em luận thêm. Và tui xin phép giấu phần trả lời của thằng bạn bởi cách trả lời khá bình thường. Mà chính tui nghe được đánh giá không cao. Bởi chính cái chỗ thật thà, nghĩ gì nói đó vậy. Thằng bạn tui cũng mắc cái bệnh này. Và cái kết sau khi gái tiếp nhận được câu trả lời thì khi gái về đến Đà Lạt, hắn và gái vẫn còn liên lạc với nhau. Nhưng mà cái cảm giác nó lạ lắm. Chuyển biến sau đó bắt đầu lạ, rất lạ. Trở mặt mà hắn trở tay không kịp. Nhắn tin bắt đầu cọc lóc, điện thoại video không còn nghe nữa. Càng lúc bắt đầu càng cọc lóc, cục súc. Mà hắn hỏi gái lại chẳng thèm trả lời. Nên hắn rất bức bối trong người ĐẾU hiểu tại sao. Nên hắn mới ra đấy để gặp mặt có nhiều điều muốn nói. Ừ, thì đời đếch như ý. Về rủ rượi, buồn rầu tiếp. Lần buồn tình này của hắn khá là lâu. Nhưng khốn nạn là sau khoảng thời gian lâu đó, gái lại nhắn tin mồi hỏi thăm hắn về công việc các thứ. Hắn như được tiếp thêm hi vọng, kiểu ánh sáng le lói vậy. Và thật tình cờ thầy, lúc ấy sinh nhật con bạn cùng làm chung khá thân với gái mời dự. Ẻm gửi bánh sinh nhật vào công ty cho nhỏ bạn thì hắn bắt gặp cái tên THÂN TẶNG nên chợt nhớ ra và lập tức nhắn tin khi biết gái vào ăn sinh nhật.

Hắn: Ấy vào [...] rồi hả, tối này mình gặp mặt nha. [...] có nhiều chuyện muốn nói lắm.
Gái: Ai rảnh.

Mẹ bà nghe mà có tức sôi máu không. Hắn như phát điên và biết được gái sẽ về qua nhà ai. Nên đã đợi sẵn để gặp nói chuyện. Gặp nhau trên xe chặn đường nhau. Gái cũng đếch nói gì. Hắn bức bối vịn tay xe gái. Gái: "BUÔNG RA". Gái vịn ra mạnh và hững hờ phi thẳng về nhà gấp. Hắn đứng với tay chân bủn rủn mà thẫn thờ nhìn gái khuất dần trong đêm tối. BUỒN đếch hiểu là vì sao gái lại như vậy?

Về nhà, hắn nhận được tin:
Lúc đầu [...] có thích [...] thật. Nhưng H=hành động của [...ấy...] hôm nay làm [...] đến người yêu cũ trước đó, [...] rất ghét kiểu như thế. Nên tụi mình chỉ là đồng nghiệp, bạn bè với nhau thôi. Còn nếu không thì thôi...[...]
Hắn: ok, vậy thì làm bạn bè.

Kể từ hôm đó hắn đã dứt sữa được em này. Và không một tin nhắn hỏi thăm nào nữa. Sau đó, hắn lại gặp một em mới khác trong công ty chuyển vào bộ phận gần phòng với hắn. Vậy đó anh em, chuyện tình thằng bạn tui nối tiếp nối tiếp nhau những ly kỳ. Tuy vậy, với riêng gái này hắn giữ ảnh cũ khá nhiều, ảnh cả hai chúc mừng sinh nhật nhau ở quán xá không gian riêng tư. Xinh đẹp, được lắm, xiêu lòng với thằng bạn tui. Tuy nhiên, tui đánh giá phần nhân trung không được ưng ý lắm. Là chỗ phần mũi cho xuống môi, và cằm ấy. Dù muốn dù không, hắn đã không còn liên lạc nữa mà vẫn chưa xóa hết những thứ đã cũ nên tui cũng trách hắn nhiều lắm. Nếu muốn bắt đầu mối quan hệ mới thì hãy biết tôn trọng họ bằng cách xóa sạch những gì đã cũ.

Đó là phần thử thách câu hỏi cho anh em cùng luận. Những thứ tui TÔ ĐỎ in đậm là những điều cá nhân tui thấy rất KHÔNG ỔN. Nhưng thằng bạn vẫn chưa rút tỉa được điều này. Anh em có đọc thì chú ý suy ngẫm thêm, tôi đỡ phải giải thích thêm.

Chuyện còn nhiều thứ ly kỳ lắm anh em ạ. Nhưng vì ăn mừng U23 vô địch SEAGAMES nên chỉ đến đây thôi.

Chào anh em, hẹn cuối tuần mới vào topic khác nhé.
Thân ái!
 
Last edited:
Top