Thầy Giáo Giảng đích thân tư vấn.

Em chào thầy và các bạn.
Hiện tại em có quen một cô gái. Cô ấy và em đều là sinh viên. Bọn em nói chuyện vui vẻ và khá hợp nhau. Nhưng khi em hỏi cô ấy về gu người yêu, cô ấy trả lời rằng người đó không cần đẹp trai, chỉ cần yêu thương, có khả năng chu cấp, bảo vệ cô ấy là được. Vậy theo thầy và các bạn, em có nên đưa mối quan hệ này tiến xa hơn ko ạ?
Em cảm ơn.
 
Em chào thầy và các bạn.
Hiện tại em có quen một cô gái. Cô ấy và em đều là sinh viên. Bọn em nói chuyện vui vẻ và khá hợp nhau. Nhưng khi em hỏi cô ấy về gu người yêu, cô ấy trả lời rằng người đó không cần đẹp trai, chỉ cần yêu thương, có khả năng chu cấp, bảo vệ cô ấy là được. Vậy theo thầy và các bạn, em có nên đưa mối quan hệ này tiến xa hơn ko ạ?
Em cảm ơn.
Gái nói gì là việc của gái, nghe hay không là việc của bạn.
Điều gái nói muốn chưa chắc là điều gái thực sự muốn. Cảm thấy thích người ta thì nhích, đừng lăn tăn nhiều. Và tình sinh viên là mối tình sinh ra để chết đi, đừng hy vọng gì quá nhiều nếu bạn chưa có nhiều kinh nghiệm tình trường cũng như kinh tế vững chắc. Cứ vui đi tới đâu hay tới đó.
 
Gái nói gì là việc của gái, nghe hay không là việc của bạn.
Điều gái nói muốn chưa chắc là điều gái thực sự muốn. Cảm thấy thích người ta thì nhích, đừng lăn tăn nhiều. Và tình sinh viên là mối tình sinh ra để chết đi, đừng hy vọng gì quá nhiều nếu bạn chưa có nhiều kinh nghiệm tình trường cũng như kinh tế vững chắc. Cứ vui đi tới đâu hay tới đó.
Cảm ơn bạn nhé.
 
chào thầy Giang và các bạn. Cho hỏi khi tán gái thì có nên hỏi gái có Ny chưa hay không ạ, vì em thấy làm vậy hơi vô duyên, và hỏi thì hỏi kiểu gì ạ
 
Anh em ah. Tán gái xong. Chịch gái. Lâu dài hay không còn vấn đề sinh lý nữa.
Ra nhanh bị gái nó bỏ. Chán quá anh em
nếu bạn ko bị bệnh gì thì ra nhanh chẳng qua là do bạn ko quan hệ đều đặn thôi
tôi mà 1 thời gian lâu ko quan hệ cũng ra rất nhanh
ông nên đè con ghệ ra giã đều đặn là cải thiện được í mà :)))
 
Anh em cho tôi hỏi. Hôm trước có 1 bạn tạo mục tổng hợp tất cả bài viết của Ông Giáo. Mà nay mình tìm ko thấy đâu nữa. Ai có cho mình xin link với. Thanks mọi người !
 
Anh em cho tôi hỏi. Hôm trước có 1 bạn tạo mục tổng hợp tất cả bài viết của Ông Giáo. Mà nay mình tìm ko thấy đâu nữa. Ai có cho mình xin link với. Thanks mọi người !
Ở trang số 3 mục tư vấn đó thôi bạn.
 
Chào thầy và mọi người.
Hôm qua em có nói chuyện với một cô gái. Bọn em nói chuyện khá vui vẻ. Em nói ít hơn gái nói, ậm ừ, xen lẫn việc gợi chuyện để gái nói nhiều hơn về bản thân gái. Em không chia sẻ nhiều về bản thân và quan điểm của bản thân với gái. Nhưng đến lúc kết thúc cuộc nói chuyện, gái nói với em: "Nói chuyện với anh chán lắm! Anh nói ít, toàn à ừ". Sau khi nghe gái nói vậy, em im lặng không nói gì. Theo thầy và mọi người, cách hành xử của em có hợp lý không ạ?
Cảm ơn mọi người.
 
Em kính chào Thầy !

Nếu Thầy có thấy bài viết này thì em hy vọng Thầy dành chút thời gian giúp em thoát cái sự NGU này về "Công việc" và "Đồng nghiệp" với ạ.

Sự tình như thế này:

- Em làm việc tại một công ty Tư Vấn thiết kế xây dựng, sau thời gian làm việc 2 tháng tại đây:

+ Em quan sát có một ông trưởng phòng của phòng ban em làm việc, có biểu hiện thật sự kém cỏi về năng lực "quản lý" lẫn "kiểm soát cảm xúc".

Chiều nay, khi kết thúc giờ làm việc em đứng giữa phòng và em nói thẳng vào mặt ông trưởng phòng nội dung sau:

"Em thấy nếu anh là quản lý thì phải biết năng lực của nhân viên mình thế nào? Khi nhân viên mình năng lực KÉM (em cũng và nói nguyên văn với ông đó rằng là em chưa biết gì) hoặc thậm chí kinh nghiệm chưa có khi ra trường thì anh nên dành thời gian ra đào tạo và chỉ dẫn cho họ chứ đừng dùng cảm xúc và thái độ "khinh" người của mình bằng cách cười khẩy, em nói em chưa biết thì anh có thể cho em biết người nào trong văn phòng này có kiến thức tốt về chuyên môn đó chia sẻ và đào tạo giúp em, chứ em không nói chữ "KHÔNG BIẾT" vì chỉ dừng ở mức "KHÔNG" và khi người đối diện nghe chữ đó, họ sẽ cảm nhận bạn "KHÔNG" sẵn sàng học bất cứ thứ gì cả....."

"Kinh nghiệm làm việc em không thể bằng anh, riêng về quản lý anh chưa chắc hơn được em, anh là người quản lý là người đứng mũi chịu xào và lãnh nhận nhiều trách nhiệm nhiều khi nhân viên trong phòng ban này làm không tốt việc"

- Em nói những lời trên vì em thấy ông này không bao giờ dám đứng ra chịu trách nhiệm, nói năng thì quá nhỏ, thân hình thì nhỏ bé (Em có nhớ cụ Cần nói: Một trí tuệ minh mẫn không bao giờ tồn tại trong một cơ thể bạc nhược).

Em viết dong dài nhưng không biết chốt rõ và nêu vấn đề mấu chốt nên mong Thầy thông cảm khi đọc đoạn tự sự của em ạ

Em hy vọng sẽ nhận được LỜI KHUYÊN bổ ích từ Thầy

Em cảm ơn Thầy đã dành thời gian ra đọc ạ
 

TGG

Cán bộ tuyên huấn
Staff member
Chào thầy và mọi người.
Hôm qua em có nói chuyện với một cô gái. Bọn em nói chuyện khá vui vẻ. Em nói ít hơn gái nói, ậm ừ, xen lẫn việc gợi chuyện để gái nói nhiều hơn về bản thân gái. Em không chia sẻ nhiều về bản thân và quan điểm của bản thân với gái. Nhưng đến lúc kết thúc cuộc nói chuyện, gái nói với em: "Nói chuyện với anh chán lắm! Anh nói ít, toàn à ừ". Sau khi nghe gái nói vậy, em im lặng không nói gì. Theo thầy và mọi người, cách hành xử của em có hợp lý không ạ?
Cảm ơn mọi người.
Ngữ cảnh cuộc nói chuyện là gì? Hẹn hò ngoài đời hay tán gẫu qua mạng hay gì? Nói chung khi một đứa con gái dám nói thẳng vào mặt mình câu đấy thì nó cũng không tôn trọng bạn lắm đâu. Rút kinh nghiệm thôi.
 

TGG

Cán bộ tuyên huấn
Staff member
Sự tình như thế này:

- Em làm việc tại một công ty Tư Vấn thiết kế xây dựng, sau thời gian làm việc 2 tháng tại đây:

+ Em quan sát có một ông trưởng phòng của phòng ban em làm việc, có biểu hiện thật sự kém cỏi về năng lực "quản lý" lẫn "kiểm soát cảm xúc".

Chiều nay, khi kết thúc giờ làm việc em đứng giữa phòng và em nói thẳng vào mặt ông trưởng phòng nội dung sau:

"Em thấy nếu anh là quản lý thì phải biết năng lực của nhân viên mình thế nào? Khi nhân viên mình năng lực KÉM (em cũng và nói nguyên văn với ông đó rằng là em chưa biết gì) hoặc thậm chí kinh nghiệm chưa có khi ra trường thì anh nên dành thời gian ra đào tạo và chỉ dẫn cho họ chứ đừng dùng cảm xúc và thái độ "khinh" người của mình bằng cách cười khẩy, em nói em chưa biết thì anh có thể cho em biết người nào trong văn phòng này có kiến thức tốt về chuyên môn đó chia sẻ và đào tạo giúp em, chứ em không nói chữ "KHÔNG BIẾT" vì chỉ dừng ở mức "KHÔNG" và khi người đối diện nghe chữ đó, họ sẽ cảm nhận bạn "KHÔNG" sẵn sàng học bất cứ thứ gì cả....."

"Kinh nghiệm làm việc em không thể bằng anh, riêng về quản lý anh chưa chắc hơn được em, anh là người quản lý là người đứng mũi chịu xào và lãnh nhận nhiều trách nhiệm nhiều khi nhân viên trong phòng ban này làm không tốt việc"

- Em nói những lời trên vì em thấy ông này không bao giờ dám đứng ra chịu trách nhiệm, nói năng thì quá nhỏ, thân hình thì nhỏ bé (Em có nhớ cụ Cần nói: Một trí tuệ minh mẫn không bao giờ tồn tại trong một cơ thể bạc nhược).
Khi ở trong môi trường tập thể, bạn nên chủ động giữ thể diện cho người ta bằng cách tìm cách nói chuyện riêng trước, chỉ khi nào nói chuyện riêng rồi vẫn không ăn thua hẵng chơi trò lật bàn thế này. Bạn làm vậy là bạn chơi ông ấy sát ván rồi, và có thể đẩy bạn lẫn ông ấy vào vị trí một mất một còn ở môi trường này. Nhưng thôi, dám làm thì dám chịu, ít nhất bạn cũng đã có bản lĩnh làm điều bạn cho cần phải làm. Đó là điều tốt.
 
Ngữ cảnh cuộc nói chuyện là gì? Hẹn hò ngoài đời hay tán gẫu qua mạng hay gì? Nói chung khi một đứa con gái dám nói thẳng vào mặt mình câu đấy thì nó cũng không tôn trọng bạn lắm đâu. Rút kinh nghiệm thôi.
Em hiểu rồi ạ. Em cảm ơn thầy.
 
Khi ở trong môi trường tập thể, bạn nên chủ động giữ thể diện cho người ta bằng cách tìm cách nói chuyện riêng trước, chỉ khi nào nói chuyện riêng rồi vẫn không ăn thua hẵng chơi trò lật bàn thế này. Bạn làm vậy là bạn chơi ông ấy sát ván rồi, và có thể đẩy bạn lẫn ông ấy vào vị trí một mất một còn ở môi trường này. Nhưng thôi, dám làm thì dám chịu, ít nhất bạn cũng đã có bản lĩnh làm điều bạn cho cần phải làm. Đó là điều tốt.
Em cảm ơn Thầy sâu sắc ạ !

Sau lần này nếu có xảy ra việc một mất, một còn em sẽ cập nhật tình hình ngay ạ

Em vẫn học tập và phát triển bản thân mỗi ngày dựa trên giá trị "Chân-Thiện-Mỹ" như Thầy dạy suốt thời gian em đọc Thầy ạ
 
Em kính chào Thầy !

Nếu Thầy có thấy bài viết này thì em hy vọng Thầy dành chút thời gian giúp em thoát cái sự NGU này về "Công việc" và "Đồng nghiệp" với ạ.

Sự tình như thế này:

- Em làm việc tại một công ty Tư Vấn thiết kế xây dựng, sau thời gian làm việc 2 tháng tại đây:

+ Em quan sát có một ông trưởng phòng của phòng ban em làm việc, có biểu hiện thật sự kém cỏi về năng lực "quản lý" lẫn "kiểm soát cảm xúc".

Chiều nay, khi kết thúc giờ làm việc em đứng giữa phòng và em nói thẳng vào mặt ông trưởng phòng nội dung sau:

"Em thấy nếu anh là quản lý thì phải biết năng lực của nhân viên mình thế nào? Khi nhân viên mình năng lực KÉM (em cũng và nói nguyên văn với ông đó rằng là em chưa biết gì) hoặc thậm chí kinh nghiệm chưa có khi ra trường thì anh nên dành thời gian ra đào tạo và chỉ dẫn cho họ chứ đừng dùng cảm xúc và thái độ "khinh" người của mình bằng cách cười khẩy, em nói em chưa biết thì anh có thể cho em biết người nào trong văn phòng này có kiến thức tốt về chuyên môn đó chia sẻ và đào tạo giúp em, chứ em không nói chữ "KHÔNG BIẾT" vì chỉ dừng ở mức "KHÔNG" và khi người đối diện nghe chữ đó, họ sẽ cảm nhận bạn "KHÔNG" sẵn sàng học bất cứ thứ gì cả....."

"Kinh nghiệm làm việc em không thể bằng anh, riêng về quản lý anh chưa chắc hơn được em, anh là người quản lý là người đứng mũi chịu xào và lãnh nhận nhiều trách nhiệm nhiều khi nhân viên trong phòng ban này làm không tốt việc"

- Em nói những lời trên vì em thấy ông này không bao giờ dám đứng ra chịu trách nhiệm, nói năng thì quá nhỏ, thân hình thì nhỏ bé (Em có nhớ cụ Cần nói: Một trí tuệ minh mẫn không bao giờ tồn tại trong một cơ thể bạc nhược).

Em viết dong dài nhưng không biết chốt rõ và nêu vấn đề mấu chốt nên mong Thầy thông cảm khi đọc đoạn tự sự của em ạ

Em hy vọng sẽ nhận được LỜI KHUYÊN bổ ích từ Thầy

Em cảm ơn Thầy đã dành thời gian ra đọc ạ
Nếu không nói những điểm hạn chế mà admin vừa nói, bạn rất bản lĩnh và đầy nam tính khi nói thẳng những gì mình nghĩ. Không biết ván này bạn thắng hay thua nhưng mình rất khâm phục.
 
Nếu không nói những điểm hạn chế mà admin vừa nói, bạn rất bản lĩnh và đầy nam tính khi nói thẳng những gì mình nghĩ. Không biết ván này bạn thắng hay thua nhưng mình rất khâm phục.

Chào bạn !

Nhờ Thầy nói ra mấu chốt nên mình sẽ tiến bộ hơn trong cách xử lý từ nay về sau, mình tuy có luyện theo Stoic làm những điều Thầy nói (Đàn ông hướng vào bên Trong, chứ không phải bên Ngoài) nhưng suốt thời gian mình thấy mình KÉM năng lực thật sự, mở lời hỏi nhưng không được gặp người hướng dẫn giúp mình đi đúng trong công việc.

Bạn chỉ cần làm theo lời Thầy dặn:

+ Tập gym, học ngoại ngữ, học nhảy, học một loạt nhạc cụ nào đó...
+ Cải thiện tài chính (học hỏi và nâng cao chuyên môn), làm thêm việc....
+ Đọc, học và áp dụng những kiến thức lẫn kinh nghiệm của Thầy vào cuộc sống lẫn thu hút phụ nữ
+ Hiểu rõ bản chất phụ nữ, chấp nhận bản chất đó

Những điều trên sẽ giúp bạn trở thành D.O.C.C

Chúc bạn vui(copy từ Thầy), hehe
 
Ôn
Em kính chào Thầy !

Nếu Thầy có thấy bài viết này thì em hy vọng Thầy dành chút thời gian giúp em thoát cái sự NGU này về "Công việc" và "Đồng nghiệp" với ạ.

Sự tình như thế này:

- Em làm việc tại một công ty Tư Vấn thiết kế xây dựng, sau thời gian làm việc 2 tháng tại đây:

+ Em quan sát có một ông trưởng phòng của phòng ban em làm việc, có biểu hiện thật sự kém cỏi về năng lực "quản lý" lẫn "kiểm soát cảm xúc".

Chiều nay, khi kết thúc giờ làm việc em đứng giữa phòng và em nói thẳng vào mặt ông trưởng phòng nội dung sau:

"Em thấy nếu anh là quản lý thì phải biết năng lực của nhân viên mình thế nào? Khi nhân viên mình năng lực KÉM (em cũng và nói nguyên văn với ông đó rằng là em chưa biết gì) hoặc thậm chí kinh nghiệm chưa có khi ra trường thì anh nên dành thời gian ra đào tạo và chỉ dẫn cho họ chứ đừng dùng cảm xúc và thái độ "khinh" người của mình bằng cách cười khẩy, em nói em chưa biết thì anh có thể cho em biết người nào trong văn phòng này có kiến thức tốt về chuyên môn đó chia sẻ và đào tạo giúp em, chứ em không nói chữ "KHÔNG BIẾT" vì chỉ dừng ở mức "KHÔNG" và khi người đối diện nghe chữ đó, họ sẽ cảm nhận bạn "KHÔNG" sẵn sàng học bất cứ thứ gì cả....."

"Kinh nghiệm làm việc em không thể bằng anh, riêng về quản lý anh chưa chắc hơn được em, anh là người quản lý là người đứng mũi chịu xào và lãnh nhận nhiều trách nhiệm nhiều khi nhân viên trong phòng ban này làm không tốt việc"

- Em nói những lời trên vì em thấy ông này không bao giờ dám đứng ra chịu trách nhiệm, nói năng thì quá nhỏ, thân hình thì nhỏ bé (Em có nhớ cụ Cần nói: Một trí tuệ minh mẫn không bao giờ tồn tại trong một cơ thể bạc nhược).

Em viết dong dài nhưng không biết chốt rõ và nêu vấn đề mấu chốt nên mong Thầy thông cảm khi đọc đoạn tự sự của em ạ

Em hy vọng sẽ nhận được LỜI KHUYÊN bổ ích từ Thầy

Em cảm ơn Thầy đã dành thời gian ra đọc ạ
Ông phạm sai lầm r . Như tgg nói , 1 mất 1 còn . Tất nhiên bạn ra đi là tới 98%
 
Chào bạn !

Nhờ Thầy nói ra mấu chốt nên mình sẽ tiến bộ hơn trong cách xử lý từ nay về sau, mình tuy có luyện theo Stoic làm những điều Thầy nói (Đàn ông hướng vào bên Trong, chứ không phải bên Ngoài) nhưng suốt thời gian mình thấy mình KÉM năng lực thật sự, mở lời hỏi nhưng không được gặp người hướng dẫn giúp mình đi đúng trong công việc.

Bạn chỉ cần làm theo lời Thầy dặn:

+ Tập gym, học ngoại ngữ, học nhảy, học một loạt nhạc cụ nào đó...
+ Cải thiện tài chính (học hỏi và nâng cao chuyên môn), làm thêm việc....
+ Đọc, học và áp dụng những kiến thức lẫn kinh nghiệm của Thầy vào cuộc sống lẫn thu hút phụ nữ
+ Hiểu rõ bản chất phụ nữ, chấp nhận bản chất đó

Những điều trên sẽ giúp bạn trở thành D.O.C.C

Chúc bạn vui(copy từ Thầy), hehe
Câu chuyện của bạn rất giống câu chuyện cách đây 4 năm trước của mình.

Cách đây 4 năm, mình từng làm marketing cho 1 công ty, hồi đó mình đề xuất rất nhiều ý tưởng lên nhưng đều bị sếp gạt đi. Mình cố gắng học kỹ năng sale, vận hành, dòng tiền,...trong khoảng 1 năm thì mình xin nghỉ việc vì cảm thấy không thể phát triển bản thân nữa và muốn phát triển con đường kinh doanh riêng của mình. Kinh doanh được khoảng 2 năm thì cũng có 1 chút kết quả được người thân và mọi người công nhận. Nhưng thật bất ngờ, lúc đó công ty cũ đã thuê mình làm cố vấn chiến lược và marketing.

Trong câu chuyện của bạn, mình khuyên bạn nên hành động, bạn cảm thấy mình hơn trưởng phòng thì nên chứng mình thấy bằng hành động, chứ không phải lời nói. Khi người ta đã lên trưởng phòng rồi, thì chắc chắn người ta giỏi hơn và được đa số mọi người công nhận. Mình luôn có 1 quan niệm rằng: Người giỏi chưa chắc giàu, nhưng người giàu chắc chắn giỏi. Vì vậy thay vì để ý người khác thì hãy hoàn thiện chính bản thân để nhận được sự tôn trọng của số đông người khác cũng như xã hội.
 
Top