Tự sự

Hippo

Văn lằm văn lốn
Tôi, một thanh niên nông thôn, gia đình nghèo, đéo có gì để anh hùng và tự hào...
Quãng đời học sinh rồi sinh viên trôi qua nhạt nhẽo; nhiều lúc học trong lớp, tôi thấy chán chường, không hiểu sao mình ngồi đó.
trong đầu thấy tâm trí toàn để bên ngoài lớp, nghe những cơn gió đang thổi lay động các cây ngoài sân trường.
thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng chim lích rích...

Thời sinh viên tôi thích bài hát đéo gì; có câu "ai cũng một thời trẻ trai, cũng thường nghĩ về đời mình..."; nghe sâu lắng và đụng chạm đến các nếp nhăn trong não tôi.
Thế rồi tôi ra đời; bon chen, nhưng thiếu ước mơ... tôi đi làm các công việc dễ dàng (kiểu lao động tay chân thôi, không dùng trí óc mấy) và tôi thích cuộc sống đó; mặc dù thu nhập chỉ đủ ăn qua ngày...
 

Hippo

Văn lằm văn lốn
Tôi hay tưởng tượng cuộc sống của một ông người, trong công xưởng sản xuất đồ dùng cơ khí, tiện, hay gò hàn, máy móc rầm rập.
hàng ngày lao động nặng nhọc thay cho tập gym, cơ thể tráng kiện, cơ bắp cuồn cuộn; các cơ mặt săn lại, nhìn thật sự manly... hehe
Hết giờ làm thì đến giờ ăn chơi; cuộc sống không phải toan tính gì nhiều

Hoặc chắc tại xem fim Tàu nhiều, nên có lúc tôi khoái cuộc sống tạng như dân Mông cổ; phi ngựa ở thảo nguyên bao la...; ăn miếng thịt lớn, uống chén rượu đầy...

Nhưng địt mẹ; càng lớn, thì cuộc sống hiện thực khiến cho lòng tôi bị tổn thương quá lắm... hỡi cuộc sống...
 
Tôi thấy việc bạn không có ước mơ chứng tỏ bạn không muốn phát triển bản thân, thiếu định hướng cuộc sống, yêu cái nghèo... Tôi đoán bạn không vui với cuộc sống đó được mấy bữa nữa đâu. Dù sao thì chúc may mắn.
 

Hippo

Văn lằm văn lốn
Đi làm thì tôi mới vấp phải sự cạnh tranh trong công việc. Vì là việc đong xèng; nên có cảnh ma mới bắt nạt và chèn ép ma mới.
rồi vây cánh của nhóm người này, chèn và cướp khách hàng của nhóm người kia... mặc dù cùng một tổ chức.

Từ đó tôi mới bắt đầu tìm hiểu về kinh doanh, đạo đức kinh doanh, và phát triển các cách nghĩ trong hoàn cảnh sống của mình.

Tôi phải nói thêm, rằng xuất phát điểm của tôi, bố mẹ, họ hàng... toàn dân hoặc nông dân, hoặc công chức, kiểu gọi "gia đình cơ bản". Nên việc tiếp thu tính cách, hay thói quen suy nghĩ của một người kinh doanh là một thứ mới mẻ đối với tôi.
 

Hippo

Văn lằm văn lốn
Tôi làm việc trong lĩnh vực kinh doanh thiết bị máy tính. Dù chỉ là bán lẻ; và cty này cũng khá uy tín. Nên các đối tượng khách hàng tìm đến khá nhiều.

Do là người mới, nên cứ có khách nào gọi đến mua hàng; là mấy người cũ bọn chúng nhận là khách của chúng; cho đến khi bán được hàng thì cũng ghi doanh số của chúng. còn mấy thằng người mới chỉ đi xử lý công việc giấy tờ; còn kết quả thì lại ghi cho bọn cũ (tiền % hoa hồng bán được phụ thuộc vào kết quả cụ thể này)

Thời gian đầu học việc thì tôi chấp hành và chấp nhận để việc chèn ép ấy; mà trong lòng không cảm thấy gì bực bội. Nhưng sau 6 tháng, là lúc được đánh giá doanh số và chia tiền % ; thì mới thấy bọn nó rất đểu. Nó ăn mẹ hết phần của bọn mới chúng tôi (mặc dù lúc họp nhóm nó có nói trước mặt mọi người; là cứ làm đi; sau này chia thưởng thì sẽ tính toán phần của mọi người).
 

Hippo

Văn lằm văn lốn
A Tào nói hay lắm, ở đây tôi đang kể tâm sự bản thân; sau những ngày ngồi tránh Virus Vũ.Háng thôi...
Nhìn vào mình để thấy những gì mình đang trải qua, tâm sự với mạng mẽo; vì nó ảo đek ai biết mình là ai. Nên nói ra sự thật thì không sợ bị đánh giá hay hiểu lầm... (Cái mà ở đời sống thực tế hàng ngày, các anh không dám sống và nói... Tôi đoán thế)
 

phongxung

Dân quân tự vệ
Staff member
Hay quá, chuyện của a thớt thật lắm, tôi cũng có thằng bạn mần cơ khí, đcm nó ra bản vẽ nhanh với thánh vãi lol, nó cũng yêu cơ khí lắm quá. Cơ mà đi mần cty cũng chịu đéo nổi nhiệt, chưa kể xuống xưởng máy đột dập nó nện cho nửa tháng là muốn tâm thần mẹ luôn. Giờ đang dịch, a về quê trồng rau nuôi gà, mới bị vợ bỏ 2 năm trước, đcm đen. A kể nốt đi
 

Hippo

Văn lằm văn lốn
Các anh sẽ chửi tôi, là làm sao chú biết bọn nó chèn ép hay làm lìn gì chú.
Thật ra; ngoài chuyện tiền bạc; ghi doanh số vào cá nhân; và cấp trên nó cứ theo tên cá nhân đó để nó chia hoahong ra; thì còn một góc cạnh kiếm tiền ngoài lương nữa là tôi sẽ kể ra đây.

Số là cái văn hóa của người việt là mua hàng cho công ty, tổ chức; thì thường chốt giá mua thực và gửi giá; rồi người bên mua sẽ ăn vài đồng trong mỗi đơn hàng đi mua ấy. gọi là hoa hồng cho người mua...

Có những khách hàng tìm đến để mua; họ cũng thuộc dạng nhiều tiền, đéo quan tâm đến mục ấy; miễn là phục vụ dịch vụ cho ngon;
Trong một lần nọ, khi ông khách A gọi đến, tôi nghe máy và bọn cũ nó hỏi khách bên nào; tôi nói là ông A bên cty B; thế rồi nó nhận là khách của nó; rồi nó build đơn hàng; rồi xuất bán, xong thu tiền và kê mẹ tiền hoa hồng mà nó trả cho khách để đút túi (vụ này là ông A ko lấy tiền hoa hồng).
Về sau mấy hôm; tôi tình cờ gặp ông A qua một anh khác chơi ở lĩnh vực khác; tiện buôn chuyện tôi mới nói chuyện về hàng hóa và phần hoa hồng cho khách kia. Thì ông A mới nói; a mua hàng chỗ chú do cty ấy nó to, nó có nguồn lực triển khai yên tâm; chứ quan tâm đéo gì đến mấy đồng hoa hồng lẻ; mà a hôm ấy mới gọi đến chi nhánh chú lần đầu; trước đây không làm việc với đứa nào cả. A tưởng mấy đứa triển khai giấy tờ sau kia là nhân viên của chú.

Hố hố; thế là mới lòi mẹ ra hết các vấn đề; rằng từ bao lâu bọn cũ toàn ăn chặn mấy thằng mới chúng tôi.
và lúc ấy tôi lên nói chuyện với con sếp trực tiếp, thì cỏn bảo rằng để chị nghiên cứu và xử lý...
nhưng cuối cùng đéo có gì xử lý cả...
 

Hippo

Văn lằm văn lốn
Giai đoạn ấy, cái cty tôi làm việc nó cũng nhồi sọ ghê lắm; nhân công toàn tráng niên; đang tuổi trâu bò đéo ốm đau zì; nên các hoạt động nội bộ cứ hoắng lên, cho đám ngu muội chúng tôi xông vào ; cứ như xây dựng và hy sinh cho công ty là cái lồn gì đó ghê lắm.

Nhưng sau vài vụ việc, tôi nhận ra; là cái quan trọng của bản thân tôi; cũng như những thằng nhân viên khác; là phải kiếm xèng; chứ đéo phải là cái mác : nhân viên của cty ABC ấy. Có thể giá trị xã hội nó có (qua các phương thức PR của cty); nhưng nó đéo có giá trị gì đối với bản thân tôi. Tôi nhận thấy thế.

Cái trò cho đi du hí ở một vài chỗ cố định qua các năm; mỗi hè là 7 ngày cả đi cả về. Rồi lấy tiền quỹ ra thuê giáo viên về dạy học các môn củ lìn như làm sao tâm bất định; làm sao sống an lành; làm sao để dcm... (đa số base trên lý thuyết của phật giáo và thiền của ấn độ).

Các trò ấy, nó đéo có giá trị gì; vì tôi và phần lớn nhân lực khác; đang ở hoàn cảnh; dân tỉnh lẻ; thuê nhà ở thành phố, lương thì so với mặt bằng chưa hơn ai... thế chúng tôi cần là xèng; chứ đéo phải là mấy cái benefit củ lìn ấy...

Rồi các anh đoán điều gì sẽ đến??? Đúng, tôi Quit khỏi cái tổ chức đầu bòi ấy đéo một câu giã từ...
 

Hippo

Văn lằm văn lốn
Tôi quít khỏi bọn bỏn, tôi đi làm kiểu góp cổ phần vs một số anh em khác để tham gia vào một công ty vẫn hoạt động trong lĩnh vực tin học ấy.

Bởi tôi nhận thấy giá trị chênh lệch giữa tiền đô và tiền việt rất nhiều; ví dụ báo giá chênh 1 vài hoặc 1 vài chục đô thì ít bị để ý. Nhưng khi nhân ra với tiền vnd thì lại có đến tiền trăm ngàn vnđ.
(lúc đó xã hội chưa bị đô la hóa; và chính phủ chưa cấm lưu hành các loại báo giá giao dịch bằng đô la mỹ nhá)

Sau vài năm làm chung; với việc nhận thức và áp dụng các cái đéo hay của công ty cũ; nên uy tín và công việc của chúng tôi có tiến bộ và thành công. Và đến một ngày, số tiền chúng tôi kiếm đủ lớn để chúng tôi cãi nhau; vì nguyên tắc ăn chia trong làm ăn mà đéo thỏa thuận ngay từ lúc bắt đầu nó là cái lối mòn và là cái tiêu diệt sự hợp tác của các ông người việt nhanh nhất.

Cái sự đéo có thỏa thuận từ lúc bắt đầu làm chung này là một bài học, và nó ảnh hưởng nhiều, với tôi (có câu tục ngữ đéo gì rất hay; đại ý là bạn phải có thỏa thuận rõ ràng về chia lợi ích trước khi bắt đầu làm cái gì chung... mà tôi đéo nhớ cụ thể để trích câu ấy ra đây); và kết quả là sau cuộc tranh cãi, công ty rụng mẹ vài anh em;

tôi thì học thêm được một bài học nữa là sự nhẫn nhịn... Tôi chịu phần thiệt về lợi ích về bản thân; để bù vào phần các anh em rơi rụng kia; để họ rút đi. và nhẫn nhịn vì bao nhiêu công sức bấy lâu; giờ không thể vì lợi ích bằng tiền để bỏ đi được...
Các anh nghe thì sẽ bảo tôi chém vì nghe thế có vẻ tôi cao thượng củ lìn gì quá; Nhưng đéo phải thế; chỉ vì suy nghĩ tại thời điểm đó; tôi là "nhà quê" và "trai làng ra phố" với văn hóa Khổng khâu nó ăn mẹ vào máu rồi. Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Tín ... hehe... và tôi quý cũng như trân trọng anh em làm cùng; nên tôi chọn ở lại cùng nhau chiến đấu tiếp; nên có thiệt thòi về phần tiền bạc kia; tôi cũng chấp nhận đánh đổi.
 

Hippo

Văn lằm văn lốn
Tiện tôi đá thêm về lĩnh vực IT cho các anh rõ chút; vì ngày đó nó đang là "mốt" đối với dân Việt; vì internet đang phát triển và IT mà chúng tôi làm nó đơn thuần chỉ là phần cứng và phần mềm phối hợp với nhau; chạy trên nhau. hehe. mà giá trị phần cứng chiếm phần lớn; do phần mềm toàn hàng lậu (crack).

Phần cứng thì vô vàn thiên lủng các kiểu rồi, thay đổi cấu hình bên trong, rồi hàng hãng chỉ có vỏ; bên trong là hàng Tàu tự nâng cấp;...
rồi vài thằng sale hứa hẹn cắt hoa hồng cao để cho khách là các tổ chức tiêu xèng vào nó; đồng thời có vài thằng cầm xèng hoa hồng của khách từ công ty đi; nhưng lại không đưa cho khách (ăn một mình luôn) và khách thì không dám ho he gì; vì nó là "tiền không công chính"

Chính vì các đặc thù đó; nên ngành ngành cũng mang lại tai tiếng cho các nhân lực làm việc trong ngành.
Cuộc sống không có gì là toàn diện nhỉ...
 

Hippo

Văn lằm văn lốn
Tôi kể về các tự sự đời tôi, để các anh nào còn tráng niên; còn bơ ngơ giữa dòng đời thì có thể thấy cái sự thực; giữa đọc sách và thực tế; giữa suy nghĩ của bản thân và hiện thực; giữa mong muốn và lựa chọn...

Cuộc đời đéo cho ai cái gì hết; nhưng cũng lại cho tất cả; miễn là các anh biết "mình" để lựa chọn.
thế thì thế nào là biết "mình" thì tôi đang kể về tôi đây; tôi biết "mình" như thế nào...

Ra đời với cái bằng cử nhân (oai lắm nhé; vì khéo cả họ mới có vài thằng như mày - giọng của bọn bần nông cấp trên bậc cha chú bác...).
Nhưng tôi sớm có ý thức vứt mẹ nó vào sọt rác; sau khi một thằng nhận hồ sơ xin việc vào một ngân hàng nói với tôi; tiền phải chồng đủ thì mới có cơ vào vị trí abc...

Như tôi đã nói ở trên, vì nghèo nên muốn kiếm tiền, thậm chí kiếm nhiều tiền.
nhưng vì Khổng khâu, nên lại bị ràng buộc giữa kiếm tiền và đạo đức; tức là không phải kiếm tiền bằng mọi giá.

Thế phải nghĩ thế nào khi tự cho mình là viên sỏi cuội giữa đám bùn đất của hoàn cảnh xã hội???
Một tối tôi nhìn thấy cái bánh xe đồ chơi mà nó có 1 ông đèn trên 1 cạnh; khi quay; ông đèn sáng và tạo thành một hình tròn sáng trên đó.
Tôi mới nghĩ tôi là đốm sáng; và bánh xe là cái cuộc sống bùn đen hũ nút tối tăm; Nhưng tôi phải dựa vào bánh xe cuộc sống ấy; và tôi cứ lựa làm sao, để quay theo; và làm một vòng tròn sáng; (thay vì chỉ làm một điểm sáng); và biết đâu; có thể "sáng" được đến vài khu xung quanh.

Thế là tôi tự biết phải làm gì; tôi biết muốn kinh doanh tốt; kiếm tiền tốt; thì phải biết yêu tiền; ham thích đồng tiền.
Tôi biết không tự làm tổn thương tâm trí; bằng cách không làm gian dối quá đáng (ví dụ đéo bao giờ tôi bán cái máy tính mà vỏ IBM mà lõi là đông nam á cả; tôi ghi rõ nhập khẩu hay không; và chi tiết thành phần cấu trúc bên trong). Chơi thì chơi ; mà không thì lượn.
Làm dự án tôi chấp nhận đi nhậu với khách; chứ tôi không chấp nhận việc phải trả tiền cho khách để khách đi hát karaoke mà tôi phải gọi gái cho khách.
 

Hippo

Văn lằm văn lốn
Các anh làm kinh doanh, nếu đối tượng khách hàng của các anh là các tập thể tổ chức cắn ngân sách. Thì cứ hình dung. Ngân sách nhà nước do các nguồn thu về; rồi họ chia cho các bọn tổ chức trực thuộc; tùy theo lĩnh vực và kế hoạch mà mỗi tổ chức trình lên...

Khi xèng được phân phối về tài khoản của tổ chức rồi; thì họ mới duyệt xem mua cái gì; làm việc gì...; và trong các gói kế hoạch đó; các anh sẽ đớp được miếng nào?

Có phải a sẽ quan niệm miếng nào to nhất thì đớp phải không? Sai; miếng to và ngon; thì luôn là của các mối quan hệ đặc biệt. Mà cái loại "nghèo hèn" như tôi; đéo bao giờ được sờ đến.

Đấy là một khía cạnh của sự "biết mình" - tức phải biết mình là ai.

Hãy chấp nhận dù biết thừa bọn đó nó có thể bé hơn, ngu chuyên môn hơn, ít kinh nghiệm hơn... đừng tốn tâm trí cho việc so sánh đó. Hãy biết chấp nhận.
 

Hippo

Văn lằm văn lốn
Thêm nữa, có gì mâu thuẫn giữa việc bị các thông tin đài báo online ra rả; là tham ô ; tham nhũng...
trong khi công việc các anh nhận được vẫn phải chi phần tăm phần tục... và điều ấy có ảnh hưởng gì đến suy nghĩ hay đạo đức kinh doanh của anh không? Câu trả lời là đéo.

chớ có nghe bọn lỗ đít đài báo ấy, hãy hình dung bầu sữa ngân sách đó; nếu anh không cắn; thì sẽ có người khác cắn thay anh, và tiền phần tăm kia nó là chi phí cho hệ thống hoạt động.
việc anh nên để ý đến đạo đức của anh, chính là khi nhận việc; anh phải thực hiện đúng các cam kết; đồng thời; thực thi việc hàng hóa dịch vụ ở mức quy định tiêu chuẩn (ví dụ; máy phải chạy ngon; không bị sụt nguồn bất thình lình...; hoặc phần mềm cài lên nó nếu họ trả bản quyền thì a phải cấp bản quyền; ko được là bản ăn cắp...)
Giải quyết được vấn đề mâu thuẫn giữa kinh doanh, lợi ích bản thân và đạo đức là bước quan trọng của việc tiến vào cuộc sống; để bản thân lựa chọn con đường "tử tế" hay "đểu"...
 

Hippo

Văn lằm văn lốn
Tôi đã gặp phải trạng huống, là tôi đéo thích công việc ở tại một thời điểm xyz nào đó; tôi cảm thấy công việc không thích hợp với tôi. Nhưng vì nó vẫn đẻ ra tiền; và tôi cần số tiền đó; nên tôi nghiến răng cố gắng.

Tôi cố gắng rất nhiều lần; để thấy rằng trong tâm trí mình; sự kiên định trong công việc nó tốt lên; bởi tôi hiểu rằng; mỗi công việc đều có một hoặc một vài thử thách nhất định; để bạn nâng cấp từ level thấp lên level cao.

Tôi quen nhiều anh bạn; ví dụ đang làm IT mà hàng tháng kiếm được 10 đồng ; chán nản nhìn sang thấy bọn bán bảo hiểm nó đang kiếm được 15 đồng; nên bỏ IT để đi bán bảo hiểm (tại thời điểm có trend bán bảo hiểm đang hot nhé)...

Nhưng các anh ấy đéo hình dung ra; chỉ cố gắng một chút nữa; thì các anh ấy sẽ kiếm được 20 đồng từ ngành IT (ngành mà các anh ấy đang được hưởng kinh nghiệm sau bao thời gian hoạt động). Thay vì nhót sang ngành bảo hiểm mà các anh ấy phải học lại từ đầu (bỏ phí bao năm kinh nghiệm của ngành IT kia).

Thế nên, mỗi ngành nghề; tôi hình dung như đang đi trên ruộng bậc thang; tôi đang cấy ở thửa ruộng thấp; nếu muốn lên thửa ruộng cao hơn; thì tôi phải mất công để giơ chân cao hơn; trèo được qua cái bậc ruộng (tự tôi hình dung sự lên cao ấy là tăng trưởng hay level phát triển). cái mất công mất sức ấy; chính nó là sự kiên định và cố gắng. để lên cao. và khi lên cao; tôi nhìn được xa hơn; sẽ thấu hiểu phía bên dưới hơn...
 

Hippo

Văn lằm văn lốn
Hôm nay tôi đá tí về ăn mặc với các anh... Cách nghĩ của tôi đơn giản, nên tôi nghĩ thanh niên phải ăn mặc gọn gàng và sạch sẽ.

Giả sử điều kiện kinh tế đéo khá giả để chơi hàng hiệu; thì chơi hàng thường thôi; nhưng phải có tí kiến thức về thẩm mỹ và phối quần áo cho hài hòa.

Điều đầu tiên là phải sạch sẽ body; lông lá của thằng em cắt tỉa hoặc cạo mẹ cho sạch bong đi. Tóc tai phải ngắn gọn; được cắt định kỳ...

Giữ mức sinh hoạt hàng ngày điều độ trong chuyện tắm giặt: ví dụ sáng ra dậy sớm; thể dục tí; rồi tắm gội; rồi mặc đồ đi làm. Mồm miệng thì đánh răng hàng ngày; lâu lâu vài tháng phải đi lấy cao răng; rồi đánh bóng cái răng cho nó sáng cái mặt ra...

Thời tiết Việt nam nó ẩm ướt; không khí thì bụi mù; nên cần phải thay quần áo hàng ngày; không mặc liên tục hai ngày; thì nó nôn tởm cái mùi.
Thanh niên thì hay bị mùi ở vùng nách; kiếm mấy cái lăn nách; hoặc nước hoa xịt vào cho nó thơm tho...; đừng sợ người khác trêu đùa là đĩ điệu; mà hãy nghĩ là thà ngửi nước hoa đĩ điệu còn hơn là bị ngửi mùi mồ hôi nách...
 

Hippo

Văn lằm văn lốn
Còn về trang phục quần áo; thì tùy điều kiện bản thân; nhất là kinh tế; sau đó là hình thể vóc dáng để ăn mặc cho phù hợp.

Cái chữ phù hợp nghe thì quen tai lắm; nhưng thế nào cho phù hợp thì rất khó cụ thể hóa; tôi chỉ vạch ra vài cái điểm mà tôi thấy hợp với tôi:
- không mặc áo phông T-shirt với quần âu (quần vải). mà nên mặc quần âu vs áo sơ mi
- tôi cao gầy nên không mặc áo sơ mi kẻ sọc; thì các anh béo thiết nghĩ không nên mặc sơ mi kẻ ngang hay caro.
- làm sale thì mặc quần âu; áo sơ mi; giày da; chứ đừng có giày thể thao, áo phông của các đội đá bóng...
- anh nào làm các nghề khác như kiến.sư hay tatoo thì thoải mái rồi; mặc đéo gì thì mặc; đừng có cởi truồng.
 

Hippo

Văn lằm văn lốn
Tôi yêu thích cái ngành IT lắm các anh ạ; nhưng tôi nhận ra; tôi gặp khó khăn với nó. Bởi đặc tính của nó là luôn phát triển, cần phải năng động và thay đổi. Tôi không thích nghi kịp và tôi nhận ra; tôi cũng không thông minh lắm; tôi bị giới hạn cái sự hiểu khi cần phải chuyên sâu.

Và tôi nhận thấy; lĩnh vực tôi làm; nó có chu kỳ lên xuống trong phát triển; và mức độ lợi ích tôi nhận được trong công việc kinh doanh nó bị giới hạn bởi một con số nào đó; mà tôi không vượt qua được...

Bên cạnh đó; các vụ kinh doanh sau nhiều năm; nó thành cái lối mòn trong tôi; do tôi bị đôn lên làm công việc nó mang tính văn phòng và quản lý nhiều hơn... nó đá vào điểm yếu của tôi là cái tính thích chu du, khám phá.

Hồi trai trẻ; tôi đã ước mơ giống như đang có mấy bạn trẻ bây giờ đang thực hiện được ấy; đó là đi lang thang du lịch khám phá, chụp ảnh; tiếp xúc với bao nhiêu người, bao nhiêu vùng đất khác nhau... Nhưng thực tế cuộc sống nó không cho tôi làm được điều đó; nhưng cái ý thích và mong muốn ấy nó luôn thôi thúc trong tôi; nó làm thành nỗi đau...

Các anh nghe câu hát ở bài đéo gì mà có đoạn "đời tôi nhỏ bé, trước những khát khao, làm nên nỗi đau..." thì các anh có hiểu được phần nào câu nói các cụ hay nói; là ham muốn lắm thì khổ đau nhiều... đại loại thế.
đó chính là tình cảnh của tôi...
 
Top